Quyển 1: Giới giải trí - Chương 34: Không giống nhau

“Tít...”

Đập vào mắt là trần nhà trắng bệch đến thê lương, mùi nước khử trùng thoang thoảng xộc vào mũi, thanh niên tóc đen nằm trên giường bệnh bị tiếng máy móc hoạt động làm tỉnh giấc, chớp mắt, trong lúc mơ hồ còn tưởng mình lại chuyển sang một thế giới khác: [Hệ thống?]

[Tôi chết rồi à?]

Mặc dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu của anh lại rất bình tĩnh, như thể đã quen với việc chấp nhận những sự thật tương tự, 1101 đã kìm nén không nói suốt hơn ba mươi tiếng liền đảo mắt, cảm thấy sâu sắc rằng nỗi lo lắng của mình đã đặt nhầm chỗ: [Xin lỗi, đã để ngài thất vọng rồi ha.]

[Chỉ là ngủ quên thôi.]

Ngủ quá sâu quá lâu, hoạt động sinh lý giảm xuống mức thấp nhất, đến nỗi để đề phòng, bác sĩ còn sắp xếp thiết bị theo dõi cho đối phương suốt đêm.

Cảm giác xúc giác bị chậm lại do ngủ lâu dần dần phục hồi như cũ, sau khi nghe hệ thống nói, Tịch Dã mới muộn màng nhận ra rằng tay mình đang bị ai đó nắm.

Cúi mắt nhìn xuống, là một cái đầu đen quen thuộc, với đuôi tóc dựng ngược lộn xộn.

[Luôn túc trực đó chứ, chỉ đi vệ sinh vài lần thôi, nếu không thì sao anh ngủ yên ổn được lâu như vậy?] Rất hài lòng với nhân phẩm của Cố Tông, 1101 thì thầm: [Lúc anh vừa ngất đi, cậu nhóc đó đã sợ chết khϊếp, mặt nghiêm trọng lắm, gọi xe cấp cứu mà tay còn run.]

Cậu nhóc sao?

Bàn tay phải không truyền dịch dễ dàng bị đối phương bao bọc gần hết, Tịch Dã nhìn Cố Tông co ro tủi thân bên giường, như thể đột nhiên tỉnh khỏi ảo giác do một loại khí chất nào đó mang lại, lần đầu tiên anh ý thức rõ ràng rằng đối phương là một người đàn ông trưởng thành cao hơn mình nửa cái đầu.

Ngoài ống kính, Tịch Dã không quen với những tiếp xúc quá thân mật với người khác, ai ngờ anh vừa cử động, thiếu niên giây trước còn đang ngủ say đã tỉnh giấc rất nhanh.

Đối diện với đôi mắt phượng rũ xuống của chàng trai trẻ, vẻ mặt mờ mịt trên mặt cậu tan biến ngay lập tức: “Thầy Tịch?”

“Anh ngủ lâu lắm rồi.”

Có lẽ vì quá kinh ngạc, Cố Tông quên cả ngồi thẳng dậy, cái đầu lông xù áp sát bên chân Tịch Dã, đôi mắt màu hổ phách trong veo, như một chú cún ngoan ngoãn, ngọt ngào đang làm nũng.

Tịch Dã không kìm được, đưa tay xoa đầu đối phương.

“Có, có khó chịu ở đâu không? Tôi đi gọi bác sĩ trước.” Vành tai hơi ửng đỏ, khó nhận ra, Cố Tông bật dậy ngồi thẳng, nói nhanh hơn: “Đây là bệnh viện do quản lý Chu giới thiệu, rất đảm bảo tính riêng tư.”

Chưa đợi Tịch Dã trả lời, cậu đã vội vàng đẩy ghế ra khỏi phòng, có lẽ chân bị tê do ngồi co ro lâu, hai bước đầu tiên thậm chí còn hơi cà nhắc.

Dù là bệnh viện hiện đại, phòng khám cổ đại, hay khoang chữa bệnh tương lai, Tịch Dã đều rất quen thuộc với quy trình khám chữa bệnh, cứ như một con rối buông xuôi để bác sĩ và y tá mặc sức sắp xếp.

Nhưng lần này, ánh mắt chăm chú, đầy quan tâm của Cố Tông lại khiến anh không thể bỏ qua.

Sợ làm ảnh hưởng đến bác sĩ, cậu đứng khá xa, chỉ có thể dựa vào chiều cao đủ để lo lắng chú ý đến các chỉ số trên thiết bị và sắc mặt của Tịch Dã.

Mãi đến khi những dây cáp và kẹp ngón tay dùng để theo dõi các dấu hiệu sinh tồn được tháo ra, cậu mới thực sự thư giãn, ngoan ngoãn được bác sĩ gọi ra ngoài nghe lời dặn dò.

Tịch Dã cảm thấy điều này thật kỳ diệu.

Cứ như thể anh, người sinh ra đã bị dán nhãn nhân vật phản diện, cũng trở thành người bình thường trong thế giới nhỏ này vậy.

1101 tủi thân: [Rõ ràng là lần nào tôi cũng ở bên anh.]

Tịch Dã lại lắc đầu: [Không giống nhau.]

Tuy nhiên, không giống nhau ở điểm nào, ngay cả anh cũng không nói rõ được.

...

Trò chuyện với bác sĩ mất trọn năm phút mới xong, Cố Tông vừa đẩy cửa bước vào, đã thấy Tịch Dã khẽ vẫy tay với mình.

Sợ đối phương vừa tỉnh dậy không có sức, cậu sải bước dài, ba bước hai bước đi đến bên giường, cúi người lại gần thanh niên: “Sao vậy? Anh muốn gì tôi lấy giúp.”

Tịch Dã: “Tôi muốn đi vệ sinh.”

Đồng tử tròn xoe, Cố Tông mấp máy miệng khô khốc: “Hả?”

“Vệ sinh, chân hơi yếu, đỡ tôi dậy được không? Với cả cái bình truyền dịch này nữa.” Kiên nhẫn lặp lại, Tịch Dã thẳng thắn nói ra nhu cầu của mình, thấy vẻ ngoài quá đỗi ngây thơ của đối phương, anh chợt nổi hứng trêu chọc, hỏi một cách như vô tình: “Quần áo của tôi, ai thay?”

Tai Cố Tông lại đỏ lên: “Tôi.”

Nằm viện luôn phải thay quần áo bệnh nhân cho tiện, cậu thà tự mình làm còn hơn để người khác động vào.

Dù sao cậu cũng đã ngủ chung giường với thầy Tịch rất nhiều lần rồi… quan trọng hơn, cậu thích Tịch Dã, không muốn chia sẻ khía cạnh đáng yêu của anh với bất kỳ ai.

Đầu óc quay cuồng với đủ thứ suy nghĩ lung tung, đợi đến khi Cố Tông đỡ anh xuống giường đi được vài bước, đầu ngón tay lạnh lẽo của thanh niên chợt chạm vào trán cậu: “Dừng lại.”

“Cậu còn muốn đi vào cùng với tôi à?”

Cạch.