Quyển 1: Giới giải trí - Chương 31: Cười một cái đi

Cùng lúc đó, tai nạn trên đường đi của "Cùng nhau đi du lịch" cũng nhanh chóng lên hot search nhờ livestream, những người hóng chuyện qua đường nhanh chóng tổng hợp toàn bộ đầu đuôi sự việc qua các đoạn quay lại hỗn loạn.

[Trên đường đột nhiên có cừu, lý do này quá vớ vẩn rồi, nghi ngờ sâu sắc chương trình tự biên tự diễn.]

[Thuyết âm mưu cút đi, chuyện camera hành trình có thể chứng minh được thì có gì mà phải nói dối?]

[Nói đi thì cũng phải nói lại, Tịch Dã thật quá xui xẻo, lần trước suýt bị sóng biển đánh bay cũng là anh ta.]

[Đây là đã làm bao nhiêu chuyện thất đức.]

[Nghiệp quật, đáng đời.]

[Thứ xúi quẩy, suýt nữa liên lụy cả một xe người rồi.]

Người suýt chút nữa bị hủy dung lại vô cớ trở thành đối tượng bị chỉ trích, lần này, ngay cả người qua đường thực sự cũng không thể nhịn được:

[Cái gì ra cái nấy, sự đồng cảm cơ bản nhất thì cũng phải có chứ?]

[Trên đường có cừu thì liên quan gì đến Tịch Dã?]

[Không thể nào không thể nào, không lẽ thực sự có người mê tín như vậy sao.]

[Chính chủ cậu còn chưa lên tiếng kia mà.]

[Lướt qua trang chủ cũng không phải fan Cố Tông, chậc chậc, rốt cuộc là thành phần gì, người hiểu thì sẽ hiểu.]

Tịch Dã và Tô Thanh Duyệt là đối thủ của nhau, chuyện này người dùng mạng gần đây ai cũng biết, người trước luôn chiếm lấy đạo đức cao thượng, fan hâm mộ thắng quá lâu khó tránh có vài người thiếu lý trí:

[Thủy quân nhiều thật, chẳng phải đã không bị thương sao?]

[Người không biết còn tưởng anh ta sắp chết đến nơi rồi chứ.]

[Tiện nhân nhiều mưu kế, cướp người xong lại cướp cảnh quay, thật đê tiện.]

[Fan Cố Tông cũng buồn cười thật, đến thở mạnh cũng không dám, fan theo chủ nhà cùng đi liếʍ mυ"ŧ.]

[Vẫn còn ai chưa nhận ra sao? Chương trình mời Thanh Duyệt chính là để làm nền cho ai đó hút máu tăng độ hot.]

Vài câu nói đã làm mất lòng hết tất cả những người có thể mất long, trong cõi vô hình, cán cân luôn nghiêng về phía nhân vật chính lần đầu tiên xuất hiện sự chệch hướng nhỏ, không thể tránh khỏi ảnh hưởng đến thiện cảm tốt đẹp của người qua đường đối với Tô Thanh Duyệt kể từ khi debut.

1101 vui mừng đến phát khóc.

Tám thế giới rồi! Tám thế giới rồi! Ký chủ của nó cuối cùng cũng chịu tạm thời từ bỏ kiếp cá mặn sao?

Tuy nhiên, dù nội tâm có kích động đến mấy, 1101 trong thức hải vẫn im lặng như gà mắc tóc, Tịch Dã đang nói chuyện với Cố Tông, một cách kỳ lạ, nó không dám làm phiền.

"Thầy Tịch, anh Tịch, Tịch Dã," Dựa vào việc chỗ ngồi mới không có camera, Cố Tông nghiêng đầu nhìn mặt bên của thanh niên, không ngần ngại gọi tên đầy đủ: "Đã bảo tôi không sao mà, cười một cái đi?"

Nghi ngờ sâu sắc rằng người này bị mất một phần dây thần kinh đau, Tịch Dã bẻ một viên thuốc giảm đau từ vỉ nhôm, vặn nắp bình giữ nhiệt đối phương nhất quyết đòi mang theo: "Há miệng."

Nhưng Cố Tông không động đậy.

"Đắng lắm, thầy Tịch..." Lời còn lại chưa kịp nói xong đã bị thanh niên liếc cho một cái, Cố Tông lập tức nghiêng sang trái, rêи ɾỉ hừ hừ, tựa vào vai Tịch Dã như một con chim lớn e ấp: "Ây da, đau quá."

Sợi tóc hơi cứng lướt qua, vành tai Tịch Dã hơi nhột: "Dây an toàn."

"Tay đau, thầy Tịch giúp tôi." Dựa vào việc mình còn trẻ tuổi, Cố Tông làm nũng không chút ngần ngại, các khách mời khác nghĩ gì hoàn toàn không nằm trong phạm vi cân nhắc của cậu.

Đợi Tịch Dã làm theo lời giúp cậu thắt chặt dây an toàn, lại đích thân cầm cốc nước đút thuốc cho cậu uống, Cố Tông vẫn chưa hài lòng, giả vờ nhíu mày ra vẻ: "Đắng quá."

"Thầy Tịch cười một cái đi."

Tịch Dã hơi muốn đẩy người này xuống.

Nhưng trước khi thực sự ra tay, anh quay đầu, nhìn thấy màu môi của thiếu niên nhạt hơn ngày thường rất nhiều.

Cố Tông còn trẻ, gương mặt tràn đầy collagen, gần đây trạng thái lại rất tốt, trước khi quay chương trình chỉ trang điểm lớp nền đơn giản nhất, ngay cả son môi cũng chưa bôi.

Vì vậy lúc này, dù cậu có làm nũng hay giở trò đến mấy, trông cũng giống một chú chó lớn yếu ớt.

"Cười rồi." Khóe môi cong lên một vòng cung hoàn hảo kiểu công nghiệp, Tịch Dã cất cốc nước, chia chiếc chăn đang đắp trên đùi mình cho đối phương: "Từ giờ trở đi, nghỉ ngơi cho tốt, không được nói chuyện."

Cố Tông ngẩng đầu nhìn anh: "Đáng yêu quá."

Đáng yêu và xinh đẹp.

Dành phần lớn sự chú ý cho hàng ghế chéo phía sau, Tần Thành mặc dù không nghe rõ hai người nói gì, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng rằng khí chất lạnh lùng, cứng nhắc khiến người ta muốn tránh xa của Tịch Dã đã dịu đi rất nhiều.

Sau khi lần lượt báo bình an, đoàn làm phim đã tắt livestream, radar tám chuyện réo lên, Vệ Nghiên nói khẽ: "Hai người họ... không phải là thật đấy chứ?"

Trực giác của phụ nữ mách bảo cô, không khí này, bong bóng hồng này, tuyệt đối không thể là diễn mà có.

Hơn nữa camera cũng đã rút rồi.

Tần Thành nhất thời khó xử, nói thế nào đây, mặc dù anh ta rất muốn đồng tình với phỏng đoán của Vệ Nghiên, nhưng đó là Tịch Dã cơ mà, Ảnh đế với chiếc cúp vàng trong tay, có quỷ mới biết là thật hay giả.

Điều tồi tệ hơn là, Tiết Minh Lãng và Tô Thanh Duyệt đang ngồi ngay hàng ghế trước họ, thảo luận thẳng thừng như vậy có vấn đề gì không?

Tu la tràng rồi, tu la tràng rồi.

Và Tô Thanh Duyệt quả thực đang tức giận.

Cậu ta biết đêm hôm đó Tiết Minh Lãng vội vàng bỏ mình lại để đi gặp ai.

Tịch Dã.

Ngoài Tịch Dã ra, còn ai có thể khiến đối phương mất kiểm soát như vậy?

Cậu ta đồng ý tham gia "Cùng nhau đi du lịch", ý định ban đầu là muốn đi cùng Tiết Minh Lãng giải tỏa tâm trạng, nhân tiện tìm cơ hội thích hợp để tỏ tình, nhưng còn Tịch Dã thì sao? Tịch Dã lại cố chấp quấn lấy.

Đôi khi, Tô Thanh Duyệt thậm chí nghi ngờ, sự tốt bụng, sự thân thiết mà Tịch Dã dành cho Cố Tông đều là cố ý, dùng chiêu lạt mềm buộc chặt, khiến Tiết Minh Lãng vốn đã thất vọng về Tịch Dã lại một lần nữa dao động.

Thế nhưng, mỗi lần nghĩ như vậy, sau đó Tô Thanh Duyệt lại thấy bản thân mình thật đáng thương, nội tâm giằng xé, phiền muộn, thể hiện ra ngoài mặt, đương nhiên là không còn nụ cười nữa.

Suốt mấy ngày hạ mình dỗ dành, Tiết Minh Lãng cũng không thoải mái, chuyện bỏ lại Thanh Duyệt một mình, hắn đã xin lỗi, thậm chí còn cam đoan sẽ không có lần sau, ngay cả hôm nay Tịch Dã suýt bị hủy dung, hắn vẫn ngồi yên tại chỗ, thà hy sinh cả ấn tượng tốt với khán giả.

“Thanh Duyệt.” Tự nhận giữa hai người chỉ còn cách một lớp cửa sổ chưa được vén, Tiết Minh Lãng đưa tay chạm vào mu bàn tay Tô Thanh Duyệt: “Đừng làm mình làm mẩy nữa được không?”

Làm mình làm mẩy?

Sự thất vọng tích tụ từ lúc bị bỏ rơi một mình cô độc ở hội trường dần leo đến đỉnh điểm, Tô Thanh Duyệt hỏi: “Tiết Minh Lãng, anh thật sự thích tôi sao?”

“Thích hơn cả thích Tịch Dã sao?”