Quyển 1: Giới giải trí - Chương 2: Tình cũ khó quên?

Nhan khống ư?

Vừa dứt lời, chưa kịp để MC phản ứng, hai nữ khách mời đã pha trò ngay.

"Tiểu Cố, cậu nói thế là ý gì? Là bảo tôi với Linh Linh không đủ đẹp à?"

"Đúng đó, đúng đó, đáng đánh đòn."

Với ý đồ bao trọn mọi khả năng ghép đôi, hai nữ khách mời được mời tham gia mùa “Cùng Nhau Đi Du Lịch” này vốn dĩ là bạn than, một người tên là Vệ Nghiên, tiểu hoa đán nổi tiếng, sở hữu vẻ ngoài quyến rũ hiếm thấy trong giới giải trí, dáng người thướt tha, vai diễn Yêu phi họa nước hại dân trong bộ phim gần đây đã khiến cả mạng xã hội gọi là vợ; Cô gái còn lại tên là Khương Linh Linh, mặt tròn mắt hạnh, giọng hát cũng ngọt ngào như người.

Trong tám khách mời, Cố Tông... idol vừa ra mắt từ chương trình tuyển chọn... là người ít tuổi nhất, liên tiếp bị hai cô gái trêu chọc, cậu liền vội vàng xua tay: "Không không, tôi chỉ là thấy anh Tịch đặc biệt hợp mắt thôi ạ."

Khương Linh Linh: "À, hợp mắt."

Vệ Nghiên: "Thế mà tôi còn định lái máy bay bà già ăn cỏ non một lần chứ."

Qua màn đánh lạc hướng của hai người, Tịch Dã vốn đang là tâm điểm chú ý lại trở thành phông nền, tổng đạo diễn ngoài ống kính nháy mắt liên tục với Cố Tông, chỉ thiếu điều xách tai cậu, bắt cậu theo nước xuống thuyền mà chọn Vệ Nghiên, làm nên cặp đôi Ngự tỷ và tiểu chó săn theo phương án tối ưu của tổ chương trình.

Thế nhưng Cố Tông chẳng thèm nhìn về phía đạo diễn lấy một cái, dưới ánh nắng, cậu cười rạng rỡ, mắt long lanh tha thiết đưa tay về phía Tịch Dã đang rúc vào góc: "Anh Tịch, được không ạ?"

Tịch Dã khẽ nhíu mày.

Trong nguyên tác, anh và Cố Tông gần như chẳng có chút giao thiệp nào, và cái người xui xẻo cuối cùng ghép đội với anh cũng không phải người này, nhìn kỹ lại, ngũ quan của Cố Tông cũng có sự khác biệt có vài điểm hơi khác so với ấn tượng trên tài khoản phụ trước đó.

Phẫu thuật thẩm mỹ ư?

Muốn mượn tiếng anh để đánh bóng thêm một lần nữa cái hình tượng ngây thơ lương thiện à?

Không có việc mà còn tỏ ra ân cần, hoặc là gian hoặc là trộm, tuy nhiên Tịch Dã lúc này cũng chẳng còn gì để mất, bèn tùy tiện gật đầu: "Cậu vui là được."

Bình luận trực tiếp trong phòng livestream lập tức bùng nổ:

[Chảnh cái gì mà chảnh, Tông bảo bối nhà chúng tôi quá nhân hậu thôi.]

[Chị Già! Chị Già không thơm à! Chọn một lão già làm gì!]

[Mặc dù vậy... anh Tịch Dã hình như mới hai mươi tám thôi.]

[Thì cũng lớn hơn anh tôi mười tuổi rồi!]

Chương trình tạp kỹ có kịch bản, nhưng không phải khách mời nào cũng ngoan ngoãn diễn theo, đặc biệt là các chương trình có tính chất trực tiếp như “Cùng Nhau”, việc đổ bể kịch bản tại chỗ là thường xuyên.

Tịch Dã... quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào... bị Cố Tông mang đi, việc ghép đôi tiếp theo hoàn toàn mất đi hồi hộp, may mắn thay, sự phát triển ngoài dự đoán này đã giúp chương trình lên top tìm kiếm liên tục, nên tổng đạo diễn mới không nổi trận lôi đình ngay tại chỗ.

Nhưng dù là vậy, sau khi kết thúc phần trực tiếp, Cố Tông cũng không tránh khỏi việc bị quản lý gọi đi quở trách một trận.

1101 cực kỳ mơ hồ: [Cậu ta toan tính điều gì?]

Tịch Dã: ;Tôi cũng muốn biết.]

[Thôi bỏ đi, không nhắc đến cậu ta nữa. Tiết Minh Lãng, Tiết Minh Lãng đang nhìn anh kìa.] Lấy lại tinh thần rất nhanh sau cú sốc trật khỏi cốt truyện, 1101 líu lo: [Tôi đã bảo mà, cậu ta vẫn còn tơ tưởng tình cũ khó quên với anh!]

Tơ tưởng ư?

Tịch Dã bật cười.

Anh và Tiết Minh Lãng quả thật có quen biết, từ hồi cấp ba.

"Tịch Dã" lúc đó gia cảnh khá giả, cha mẹ hết mực yêu thương nhau, không chỉ học giỏi mà còn biết đàn piano, ca hát, lần nào cũng nổi bật trong các buổi văn nghệ, mặc suit vào, trông như một hoàng tử nhỏ.

“Tịch Dã” lại còn có tài năng thể thao không tồi, kết giao được nhiều bạn bè trên sân bóng, sạch sẽ, lịch sự và ôn hòa, học sinh, giáo viên, trong trường, ngoài trường, nam nữ gì cũng mến.

Thư tình vi phạm nội quy nhận được cả rổ, còn những người thầm thương trộm nhớ như Tiết Minh Lãng... thành tích và gia cảnh bình thường, chỉ dám nhìn từ xa... thì không biết có bao nhiêu.

Đối với "Tịch Dã", Tiết Minh Lãng hồi cấp ba, thực sự rất bình thường.

Đến mức mãi cho đến khi người trước về nước, hai người có tiếp xúc trong công việc, "Tịch Dã" mới nhận ra đối phương.

Có thêm một tầng quan hệ bạn học cũ, tự nhiên có thêm qua lại, do cái tình cảm thầm kín không thể nói ra thuở thiếu niên, Tiết Minh Lãng khá chăm sóc “Tịch Dã” trong công việc lẫn cuộc sống.

Tuy nhiên, lớp lọc thầm mến này, càng lại gần càng dễ vỡ tan, dần dần, Tiết Minh Lãng phát hiện ra, “Tịch Dã” năm hai mươi tám tuổi xa vời hơn rất nhiều so với người mà hắn ngưỡng mộ năm mười tám tuổi.

Mất ngủ kinh niên, quay phim thâu đêm suốt sáng, “Tịch Dã” đã sớm học được cách hút thuốc, và hút rất nhiều.

“Tịch Dã” đã không còn là học sinh giỏi sạch sẽ, ngoan ngoãn mặc đồng phục chỉnh tề ngày nào nữa, Tiết Minh Lãng từng tận mắt chứng kiến, đối phương uống rượu cùng một nhóm đạo diễn, nhà sản xuất đến mức mặt đỏ bừng, dường như hoàn toàn không hề nhận ra những ánh mắt rình mò trong bóng tối, hoặc dường như “Tịch Dã” thích thú điều đó, tàn tạ mà vẫn quyến rũ, “Tịch Dã” say lảo đảo cười chửi thề.

Từ đó trở đi, Tiết Minh Lãng bắt đầu cố tình xa lánh đối phương.

Hắn không phải chưa từng xem bộ phim ra mắt có cảnh nóng của Tịch Dã, thậm chí vì đối phương mà bước chân vào con đường diễn xuất, nhưng khi niềm vui tái ngộ qua đi, Tiết Minh Lãng mới nhận ra, người mà hắn ngày đêm nhung nhớ đã thay đổi từ lâu.

Đặc biệt là một loạt hành động lén lút gần đây của đối phương càng khiến Tiết Minh Lãng vô cùng thất vọng: Thanh Duyệt không chỉ là bạn diễn mới của hắn mà còn là đàn em cùng công ty, “Tịch Dã” dựa vào thân phận đàn anh mà chèn ép khắp nơi, cắt công việc của người này, hành vi tiểu nhân như vậy, hắn thực sự không thể chấp nhận được.

Lần này tham gia cùng một chương trình tạp kỹ, Tiết Minh Lãng vốn nghĩ Tịch Dã sẽ lại bất chấp thể diện mà gây chuyện, nhưng khi đối phương chọn Cố Tông thay vì mình, hắn lại không cảm thấy nhẹ nhõm như tưởng tượng, l*иg ngực hơi nghẹt lại.

Sải bước dài, hắn nhanh như chớp đi đến trước mặt Tịch Dã, nói khẽ: "Cậu lại muốn làm gì nữa?"

Tịch Dã nhẹ nhàng nhếch mày.

Người này bị bệnh à?

Đang yên đang lành không đi với vai chính thụ, lại lại gần pháo hôi làm gì chứ.

"Quay tạp kỹ, nhận lương, có vấn đề gì à?" Thấy vẻ phòng bị như đại địch của đối phương thật đáng cười, Tịch Dã nhún vai: "Yên tâm, Tô thị giàu có như vậy, tôi không dám chọc vào thiếu gia nhà người ta nữa đâu."

Vô cùng không thích cái giọng điệu âm dương quái khí này của đối phương, Tiết Minh Lãng theo bản năng nói: "Thanh Duyệt cậu ấy..."

"Phải, tôi biết, không liên quan đến cậu ta, đều là tôi đáng đời, hơn nữa những tin tức bị bóc phốt kia cũng toàn là sự thật."

Thật lòng thật dạ xin lỗi vì những hành vi não tàn của tài khoản phụ, Tịch Dã không muốn dây dưa quá nhiều với vai chính, anh đứng dậy, khẽ vẫy tay: "Cố Tông, lại đây."

Ánh mắt của thiếu niên lịch sự đang đợi ở xa lập tức sáng bừng, nhanh chân bước tới, háo hức kéo tay Tịch Dã: "Mau đi, mau đi, tôi vừa hỏi đạo diễn rồi, người nào thu dọn hành lý xong tới sân bay đầu tiên sẽ có phần thưởng đó."

Gần ba mươi tuổi, mà linh hồn thì đã già cỗi rồi, Tịch Dã chẳng mặn mà gì với phần thưởng trong chương trình tạp kỹ, nhưng nhìn bộ dạng tràn đầy khí thế của đứa trẻ bên cạnh, cuối cùng anh cũng không rút tay về.

Nói là chạy đua tốc độ, nhưng tổ chương trình thực ra đã dành dư dả thời gian cho khách mời, dù sao họ còn phải quay cảnh tất cả mọi người trở về khách sạn hoặc căn hộ.

Theo quy tắc của mùa trước, khách mời ghép đội thành công sau đó sẽ hành động cùng nhau, giữa chương trình có một cơ hội thay đổi đồng đội, có thể giải tán và tái tổ chức.

Tài khoản phụ đã cãi nhau với quản lý, Tịch Dã đành phải đi nhờ xe của Cố Tông, trong xe đã được lắp đặt sẵn nhiều camera, rõ ràng là để thu thập tư liệu.

Anh là một diễn viên, đương nhiên không hề ngại mấy thứ này, tùy tay nhấc chiếc chăn nhỏ ở ghế sau, Tịch Dã thuận thế giũ rồi thả xuống, che kín chuẩn xác cái camera đang chĩa vào hai người.

Quay tay tắt mic của mình, Tịch Dã lại thò tay ra sau lưng Cố Tông: "Xào CP, quản lý cậu đồng ý chưa?"

Tài xế phía trước suýt chút nữa phanh gấp.

Khoảng cách giữa hai người đột ngột kéo lại gần, đứa trẻ bị anh ôm trọn trong vòng tay rõ ràng hoảng loạn, ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt cún con màu hổ phách tròn xoe nhìn anh: "Tôi không xào."

"Quản lý cậu không nói cho cậu biết sao? Chương trình này ăn chính là lưu lượng của fan CP," Không ngờ đối phương lại mặt mỏng đến vậy, Tịch Dã rút tay ngồi thẳng, nhường sang bên trái một chút, ám chỉ mình chỉ là giúp tắt mic: "Theo tôi biết, idol nhóm nam hình như rất kiêng kỵ chuyện này."

"Tôi biết, nhưng anh Vương, tức là quản lý của tôi, nói chương trình này độ hot cao, thù lao cũng nhiều, chỉ khi kiếm được tiền cho công ty trước, công ty mới có khả năng tổ chức concert cho bọn tôi."

"Hơn nữa, tôi vốn dĩ là debut nhờ vị trí cuối mà."

Vô thức nói ra sự thật, Cố Tông cẩn thận nhìn về phía bác tài ở ghế trước: "Cái này có được nói không ạ?"

Bác tài xế: “...” Nói thì cũng đã nói rồi.

Dù sao ông cũng chỉ là người lái xe thôi.

[Đứa trẻ ngốc, bị người ta bán rồi mà không biết.] Lén lút nghe hóng hớt một lúc, 1101 vừa cắn hạt dưa vừa bình phẩm: [Tiểu ca ca của giới giải trí nội địa cứ mọc lên hết đợt này đến đợt khác, công ty này chắc là muốn kiếm tiền nhanh từ cậu ta thôi.]

Chờ đến mùa xuân năm sau, sẽ lại có những người mới từ các chương trình tuyển chọn.

Thừa hưởng toàn bộ ký ức của tài khoản phụ, Tịch Dã đương nhiên nắm rõ các quy tắc ngầm và công khai trong giới này, dính dáng đến anh, concert mà Cố Tông tưởng tượng ra tám phần mười là tan thành bong bóng.

"Chờ đến khi chương trình lên sóng chính thức, cậu đổi sang thân thiết với khách mời khác đi, rồi nói với bên ngoài là tôi tính khí thất thường, hay nổi nóng." Xoa xoa giữa trán, Tịch Dã tựa hờ vào lưng ghế sau: [Hệ thống, cất hạt dưa vào.]

[Tám thế giới rồi, anh còn không chịu gọi tôi một tiếng Yêu Yêu.] Lau đi giọt nước mắt không tồn tại, 1101 lại lôi ra một gói khác: [Đằng nào cũng là làm cá mặn, cắn hạt dưa thì có sao chứ?]

Giọng của Cố Tông ngay sau đó: "Tôi không muốn nói dối."

Tịch Dã ngước mắt.

"Dù anh Vương vừa rất tức giận, bảo tôi tự thân vận động cho những lịch trình sắp tới, nhưng khi tận mắt nhìn thấy anh Tịch, tôi thực sự quên hết lời đạo diễn đã nói rồi."

Nhắm mắt lại, Cố Tông nói lớn: "Tịch Dã! Anh thực sự rất đẹp!"

Nói xong, đối diện với đôi mắt phượng hơi cong lên của thanh niên, cậu mới hậu tri hậu giác nhận ra: "Ơ... anh Tịch."

1101 trong thức hải đã cười đến mức hạt dưa vương vãi khắp nơi, Tịch Dã đẹp trai là thật, nhưng dám mặt đối mặt khen hắn đẹp mà ngoài cốt truyện, Cố Tông vẫn là người đầu tiên.

Theo một cách tinh quái, nó phụ họa theo: [Êy, người đẹp, cố gắng tranh thủ Tiết Minh Lãng thêm lần nữa xem sao?]

Tịch Dã: [Không cần thiết.]

Đôi đồng tử như mật ngọt trong veo không chút gợn, không hề che giấu nửa điểm ác ý nào, lặng lẽ dời tầm mắt đi, Tịch Dã thản nhiên: "Tùy cậu."

Lời đã nói hết, từ giờ trở đi tốt xấu thế nào, đều là chọn lựa của chính Cố Tông.

Rõ ràng là một lời đáp lại vô cùng lãnh đạm, nhưng Cố Tông lại như thể không cảm nhận được, cười tươi roi rói, giật chiếc chăn che camera xuống: "Quay một ít tư liệu đi, đỡ cho đạo diễn lại lên cơn."

Nói chung, Tịch Dã không phải là một người thú vị cho lắm, sau khi biết mình là NPC, anh càng né tránh mọi giao tiếp không cần thiết trong thế giới nhỏ này.

Nhẫn nhịn đủ năm phút trước những câu bắt chuyện hoa mỹ đầy hưng phấn của đồng đội bên cạnh, Tịch Dã mò túi, lặng lẽ lôi ra một viên kẹo, bóc vỏ, rồi nhét thẳng vào miệng đứa trẻ nào đó: "Im lặng."

"Ưm?" Môi bị cản lại bởi giấy kẹo chạm vào ngón tay trắng nõn mềm mại của thanh niên, đầu lưỡi Cố Tông nếm được một chút vị ngọt, mặt cậu đỏ bừng lên.