Con nghé mới sinh không sợ hổ, từ này quá hợp để dùng cho Cố Tông.
Cậu nói thẳng, cũng không nghĩ đến chuyện tắt mic, đôi mắt sáng rỡ, nghiêm túc nhưng lại mang chút trẻ con, rộng rãi thẳng thắn, ngược lại khiến người ta không thể tức giận.
Tịch Dã thực ra không giận, chỉ đơn thuần bị làm phiền đến hơi bực, nhưng phải nói rằng, tính cách và cách cư xử của Cố Tông đều khiến anh rất dễ chịu, ấn cánh tay cố tình lắc lư trước mặt mình xuống, Tịch Dã khẽ cong môi.
Đó là một đường cong rất nhẹ, nhưng Tiết Minh Lãng không xa lại thấy chói mắt cực kỳ.
Một mặt hắn mừng vì mình đã thoát khỏi những tin nhắn và sự theo đuổi tấn công dữ dội của Tịch Dã, mặt khác lại cảm thấy Tịch Dã thay lòng quá nhanh, rõ ràng mấy ngày trước còn nói thích hắn, thậm chí hủy bỏ công việc để đến thăm đoàn phim của hắn, tham gia tiệc đóng máy của hắn, vậy mà bây giờ, chỉ vừa quay chương trình, đã quấn quýt với Cố Tông.
Cảm xúc tiêu cực dần bị Tiết Minh Lãng mang vào trò chơi.
Mặc dù hắn luôn cố ý kiềm chế sự bực bội của mình, và là một diễn viên đủ tốt, nhưng Tô Thanh Duyệt, đồng đội của Tiết Minh Lãng, vẫn nhận ra sự bất thường.
Đối thủ của họ ở vòng đầu là đội Vệ Nghiên, theo lý mà nói, đội bên kia có con gái, Tiết Minh Lãng sẽ cố gắng giữ phép lịch sự khi đã xác định được lợi thế.
Nhưng lần này đối phương đánh rất hung hãn, mặc dù Vệ Nghiên và Tần Thành không phải tay mơ trong thể thao, nhưng tỷ số cuối cùng cũng khá tệ.
"Ở trong phòng hoài không được rồi, tay chân tôi cử động cứ như bốn mươi tuổi," Cười tủm tỉm tìm cớ xuống nước, Tần Thành nghiêm trang chắp tay vái Vệ Nghiên: "Vệ đại tiểu thư, tha thứ cho tại hạ, tiểu sinh thực sự đã hết sức rồi."
Vệ Nghiên vừa nãy còn sắc mặt hơi khó coi lập tức bật cười.
Cô vốn không mong người khác nhường nhịn, cũng chưa từng nghĩ mình nhất định sẽ thắng, nhưng bóng chuyền vài lần suýt sượt qua mặt, khó tránh khiến cô cảm thấy bị nhắm vào.
Ngược lại, bên Tịch Dã, vì Khương Linh Linh là một cao thủ bóng chuyền ngoài dự đoán, Cố Tông đầy nhiệt huyết đã bị đánh bại ngay từ đầu.
"Không ngờ tới đúng không." Khương Linh Linh hưng phấn đập tay với đồng đội, cười hì hì: "Tôi từng là thành viên đội bóng chuyền cấp ba, bách khoa không có ghi đâu nha."
Cố Tông cố ý tìm hiểu thông tin trước khi quay chương trình: “...”
Chủ quan rồi.
Tịch Dã ban đầu còn lo lắng Cố Tông sẽ bị liên lụy như lúc lướt sóng buổi chiều, giờ thì hay rồi, Khương Linh Linh đã trực tiếp tiết kiệm cho anh cơ hội phải đối đầu với vai chính.
Như thể nhìn thấy cái đuôi lớn rủ xuống thườn thượt phía sau thiếu niên, Tịch Dã nhúc nhích cánh tay, va vào tay đối phương: "Muốn ở phòng lớn đến vậy sao?"
"Thực ra vẫn còn cơ hội, chỉ cần Khương Linh Linh và họ..."
"Ở đâu cũng như nhau." Hiếm khi không chờ Tịch Dã nói hết lời, Cố Tông cụp mắt, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Tôi chỉ không muốn anh thua trước mặt tình địch thôi."
Hai chữ "tình địch" nhẹ nhàng vô cùng, giống như một đám mây, vừa thốt ra đã bị thổi tan, ngay cả micrô nhạy nhất cũng không thể bắt kịp tâm tư rối rắm của thiếu niên.
May mắn là tầm nhìn của Tịch Dã không tệ, anh nhận ra khẩu hình của đối phương: "Cậu ta không phải."
Cố Tông ngẩng phắt đầu: "Không phải?"
Không phải tình địch? Là vì không còn thích Tiết Minh Lãng nữa, hay vì Tiết Minh Lãng không có ý gì với Tô Thanh Duyệt?
Thông tin ẩn chứa trong cái liếc mắt này thực sự quá nhiều, Tịch Dã không đọc được, thấy đối phương rõ ràng đang tự biên tự diễn một vở kịch lớn, anh cố ý trêu chọc: "Chính là ý cậu nghĩ đó."
Vậy là không thích Tiết Minh Lãng nữa rồi.
Vô thức, Cố Tông tự động lọc bỏ lựa chọn thứ hai, quay ngoắt quên mất chuyện thua cuộc, tâm trạng vui vẻ thấy rõ, chỉ thiếu nước đi cổ vũ cho đội Khương Linh Linh.
1101: [???]
Con người thật sự kỳ lạ quá.
Tuy nhiên, vai chính công thụ liên thủ, muốn thua thực sự rất khó, đội Khương Linh Linh thua sít sao một điểm, hiện trường liền xuất hiện một tình huống rất khó xử: Đội Tịch Dã và đội Tiết Minh Lãng đồng điểm.
Đây không phải là kịch bản tổ chương trình đã sắp xếp từ trước, nhưng thực tế thường cẩu huyết hơn kịch bản, may mắn là ngân sách của mùa này đủ dồi dào, tổng đạo diễn đứng ra ngay lập tức, vung tay phóng khoáng: "Đừng lo, đặt thêm một phòng nữa."
Thế là, cả đội Vệ Nghiên và đội Khương Linh Linh cũng "được thăng cấp" phòng ở, miễn cưỡng coi như một kết thúc vui vẻ cho tất cả.
Đợi tất cả khách mời quay về nghỉ ngơi, một nhân viên quay phim mới nói nhỏ: "Tổng đạo diễn đổi tính rồi à?"
Một phân đoạn phù hợp để hậu kỳ phát huy như vậy, đối phương lại chủ động chọn giải quyết hòa bình, nếu là thông thường, kiểu gì cũng phải để Tịch Dã và Tô Thanh Duyệt đấu một vòng nữa.
"Sao có thể?" Một nhân viên quay phim khác nói nhỏ tiếp lời, bĩu môi: "Đấu hai vòng rồi, đội thầy Tiết chắc chắn hao tổn rất lớn."
"Đó là tiểu tiếu gia nhà họ Tô, chiều thua một trận rồi, lỡ thua thêm một trận nữa, để mặt mũi người ta đặt vào đâu."
[Gian lận mà còn lý lẽ chính đáng thế!] 1101 lén nghe tức tối: [May mà chúng ta không chịu thiệt.]
Tịch Dã lười biếng "ừm" một tiếng trong bồn tắm.
Lần này họ sẽ ở lại nước S bốn ngày năm đêm, nội dung ghi hình sẽ được phát sóng thành bốn tập, qua ngày hôm nay, chắc chắn không còn cơ hội chia phòng nữa.
Tốt quá rồi, Tịch Dã nhắm mắt suy nghĩ, nếu có thử thách thể thao nào nữa, cho dù Cố Tông nói gì, thậm chí khóc trước mặt anh, nh cũng sẽ không nhúc nhích thêm chút nào.
1101: [Anh tốt nhất là nên làm thế.]
Nó xem như đã nhìn thấu, người này chính là không có sức chống cự với những con non đơn thuần vô hại nhiệt tình sống động, mặc dù xét theo tuổi của con người, Cố Tông đã không còn nhỏ nữa.
[Tôi cũng có thể biến thành con non, mèo con chó con thỏ con, gấu trúc nhỏ cũng được.] Càng nghĩ càng không phục, 1101 bất mãn tố cáo: [Khi nào anh mới chiều chuộng tôi một lần?]
Tịch Dã: [Không có cửa.]