Minh Chiêu đế tươi cười bước đến bên một chậu lan trắng cạnh cửa sổ.
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt lắm. Thực ra phụ hoàng cũng thấy, khắp Nam Ung, e rằng chỉ có nhành lan ngọc được vun trồng trong thế gia họ Đàm ấy mới xứng đôi vừa lứa với nữ nhi của trẫm.”
Nhìn theo hướng mắt của Minh Chiêu đế, chỉ thấy một nhành lan trắng có mười hai cánh, lá xanh rậm rạp, hương thơm dịu dàng thoảng qua, tựa như một quân tử phong lưu tiêu sái, ung dung xuất trần.
Thế nhưng Ly Châu lại không lên tiếng.
Chỉ cần nghĩ đến lần cuối cùng gặp lại Đàm Tuần trước khi chết ở kiếp trước, trong lòng nàng lại thấy nghẹn ứ khó chịu.
Thực ra sau khi hòa ly ở kiếp trước, Ly Châu cũng đã buông xuống rồi.
Dẫu cho Đàm Tuần có muôn vàn ưu điểm, nhưng hắn mãi mãi vẫn là đích trưởng công tử nhà họ Đàm, chưa bao giờ một lòng với nàng.
Chuyện cưới Công chúa vốn dĩ đã là nhiệm vụ mà Đàm thị giao phó cho hắn, hắn không yêu nàng cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Nể tình thuở thiếu thời từng có ơn cứu giúp, Ly Châu không dây dưa, hắn đã có người khác trong lòng thì hòa ly cũng là điều nên làm.
Có điều nàng vẫn không sao hiểu được vì sao Đàm Tuần lại luôn mang địch ý sâu sắc với Bùi Dận Chi như vậy.
Sau khi nàng thành thân với Bùi Dận Chi, có lần y nhắc đến Đàm Tuần, còn mỉm cười nói: “Dẫu là người đa tình nhưng dám thẳng thắn thừa nhận trước mặt Công chúa thì cũng xem như quân tử. Hơn nữa, nếu hắn không buông tay trước, sao ta có được cơ hội nên duyên cùng công chúa?”
Bùi Dận Chi chưa từng nói xấu hắn nửa lời.
Thế mà Đàm Tuần lại đổ hết chuyện hòa ly của họ lên đầu y.
Khí chất lan ngọc ư?
Đê tiện thì có!
…
Ra khỏi cung Vị Ương, dưới bậc thềm dài, nữ quan Huyền Anh đã chờ từ lâu lập tức bước nhanh tới.
“Hôm nay Công chúa và bệ hạ… không cãi nhau đấy chứ?”
Ly Châu lắc đầu đáp: “Ngươi yên tâm, ta không nhắc gì đến chuyện đan dược phương thuật, chỉ nói với phụ hoàng rằng muốn đến quận Thanh Hà dạo chơi giải sầu, người đã đồng ý rồi.”
Nói đoạn, nàng kể lại lời đối thoại trong cung Vị Ương vừa rồi.
Huyền Anh nghe xong thì hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói: “Vậy thì tốt rồi, Công chúa của ta ơi, mấy vị đại thần ngồi ghế ngàn thạch, trăm thạch kia còn sợ mất mũ ô sa, không dám can gián trước mặt bệ hạ, người lao đầu ra làm gì chứ?”
“Cũng không thể nói vậy được.”
Ly Châu cầm vạt váy lụa xanh biếc, nhấc chân bước xuống bậc thềm.
“Đám đại thần nói sai thì bị chém đầu, chứ phụ hoàng đâu có chém đầu ta, mấy lời ấy do ta nói ra là hợp tình hợp lý nhất… Nhưng mà ngươi cứ yên tâm, lần này ta thật sự không nói gì cả, thật đấy.”
Nghe công chúa nhỏ nói vậy, Huyền Anh vừa an lòng vừa xót xa.
Bởi nàng ấy hiểu rõ, những điều Ly Châu muốn nói đều là điều đúng đắn.