Chương 9: Không giống văn thần

Do hoàng hậu khai quốc từng lập nên tiền lệ can dự triều chính, thực ra triều Ung cũng từng xuất hiện không ít phi tần công chúa có quyền thế khuynh triều.

Nhưng Ly Châu không phải bọn họ.

Nàng không có ngoại tộc vững mạnh làm chỗ dựa, cũng không có huynh đệ ruột thịt nâng đỡ sau lưng.

Ngay đến thiên tử còn phải dựa vào thế gia mới có thể đứng vững ở Lạc Dương, huống hồ nàng chỉ là một công chúa đã mất mẹ từ nhỏ, nếu đánh mất luôn chút sủng ái của Hoàng đế thì còn ai có thể bảo vệ nàng?

Huyền Anh đỡ lấy cánh tay Ly Châu, cùng nàng đi về phía loan giá, thuận miệng hỏi:

“Vì sao Công chúa lại muốn đến Thanh Hà vậy ạ? Người chưa từng rời khỏi Lạc Dương nên có lẽ chưa biết, những năm gần đây, bên ngoài ngày càng không yên ổn đâu.”

“Chính vì không yên ổn nên mới phải đi tìm cách để thiên hạ thái bình.”

Đôi mắt trong veo của Ly Châu tràn đầy kiên định.

Huyền Anh nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng vẫn không hiểu, khẽ lắc đầu bật cười:

“Công chúa nói vậy làm nô tỳ mơ hồ quá. Ngay cả bách quan công khanh trong triều còn bó tay, Công chúa dựa vào đâu mà tìm được cách mang lại thái bình cho thiên hạ?”

“Ta và bách quan công khanh không làm được, nhưng có người có thể làm được.”

Kiếp trước, sau khi Bùi Dận Chi qua đời, mỗi đêm đơn độc nằm trên giường, Ly Châu thường không ngừng nghĩ tới:

Nếu triều đình ít ngáng đường chàng hơn một chút.

Nếu Nam Ung có thể đồng lòng, không vì nội đấu mà tự rút gân xé thịt.

Thì Bùi Dận Chi chưa chắc đã chết sớm. Nam Ung chưa chắc đã bại dưới tay Bắc Việt. Biết đâu mọi

chuyện đã khác rồi.

Không biết giờ này Bùi Dận Chi đang làm gì.

Hai mươi tuổi, chính là độ tuổi học hành thi cử, chuẩn bị bước chân vào con đường làm quan.

Trong lúc thất thần, Ly Châu lại chợt nhớ đến những vết sẹo trên lưng y.

Ngoài những vết thương mới để lại do giao chiến với quân Bắc Việt và người Ô Hoàn, thì trên cơ thể y còn đầy rẫy những vết sẹo cũ đan xen ngang dọc.

Có vết chỉ rạch qua da, có vết lại sâu đến mức như từng đứt cả gân, sau đó được người ta vụng về khâu vá lại, khiến những thớ thịt vốn đã rắn chắc của y lại càng thêm gồ ghề mạnh mẽ như những rặng núi nhỏ.

Bùi Dận Chi có thân hình hoàn toàn không giống với dáng vẻ nên có của một văn thần.

“Lúc nhỏ học hành, tiên sinh ở xa, đường núi hiểm trở, khó tránh khỏi đυ.ng độ thổ phỉ hung hãn.”

Mỗi lần nàng chạm tay lên những vết sẹo ấy, y đều sẽ nắm lấy đầu ngón tay nàng rồi hôn lên đó, nhìn nàng bằng ánh mắt sâu thẳm:

“Công chúa có chê ta không?”

Hồi ấy nàng lắc đầu.

Khi con cháu thế gia đến tuổi, trong nhà sẽ chuẩn bị sẵn mấy xe đầy vàng bạc, để họ dẫn theo hàng trăm thị vệ hộ tống đến nơi các bậc danh nho nổi tiếng khắp thiên hạ để theo học.

Thế nhưng sau khi những người ấy lên làm quan thì chỉ biết kéo bè kéo cánh, đặt lợi ích gia tộc lên trên tính mạng bách tính và sự tồn vong của quốc gia.

Vậy mà có một người tài như Bùi Dận Chi, phải liều mạng vượt qua cửu tử nhất sinh để học được con chữ thành tài.

Nàng rất xót cho y.

Đúng lúc này loan giá đi ngang qua Thạch thất của Lan Đài.

Mắt Ly Châu sáng lên.

Nàng bảo người hạ giá, rồi gọi binh lính canh gác bên ngoài Thạch thất hỏi:

“Hôm nay Thái phó có ở trong không?”

Vị binh lính cung kính trả lời: “Bẩm có.”

Ly Châu khẽ cười.

Nàng bước xuống khỏi loan giá, quay đầu bảo Huyền Anh:

“Trước khi đi Thanh Hà, ta phải xin Thái phó một thứ. Các ngươi chờ ở đây, ta vào một lát rồi ra ngay.”

Nữ quan trẻ hơi do dự, ngập ngừng hỏi: “Công chúa muốn… xin cho người lúc nãy người nhắc đến sao ạ?”

“Ừ!”

Dưới ánh nắng, Ly Châu ngẩng đầu nhìn tấm biển treo trên Lan Đài, trong mắt tràn đầy ánh sáng.