Chương 7: Con nguyện ý

Minh Chiêu đế điềm đạm nói:

“Triều đình dời đô từ Yên Đô về Lạc Dương, vốn đã gặp không ít trở ngại từ các thế gia địa phương. Nam Ung có thể đứng vững nơi này cũng nhờ nhà họ Đàm lập được không ít công lao. Đàm Ngọc Huy là đích trưởng tử trong tộc, muốn cầu một ân huệ là được cưới công chúa, xét về tình lẫn lý, trẫm đều không thể từ chối.”

Ông nhìn nữ nhi trước mặt có bảy phần giống người thê tử đã khuất, lại thở dài:

“Nhưng trên đời này, chẳng có hạnh phúc hơn việc được ở bên người mình yêu đến bạc đầu răng long. Phụ hoàng đã không còn cơ hội đó, sao đành lòng cướp mất hạnh phúc của con? Thế nên phụ hoàng mới luôn hỏi đi hỏi lại con là con có nguyện ý hay không. Nếu thật sự không muốn, phụ hoàng sẽ nghĩ cách khác là được.”

Phận làm con, sau khi nghe những lời này, nói không cảm động thì là giả.

Nhưng tiền đề là phụ thân nàng không phải Minh Chiêu đế, không phải một vị đế vương mà nhất cử nhất động đều gắn liền với hưng vong của thiên hạ.

Nghĩ tới kết cục nước mất nhà tan, chỉ có thể liều chết cùng kẻ địch ở kiếp trước, trong lòng Ly Châu tràn ngập bi phẫn.

“Nếu người thật sự nghĩ được cách khác thì đã thay con từ chối rồi, để con tự mình chọn phò mã mới phải!”

Minh Chiêu đế đưa ngón trỏ chống trán, lơ đãng nói: “Chuyện này…”

“Nếu thật sự muốn con sống tốt, người nên chăm lo việc triều chính, làm cho quốc gia hưng thịnh, dân chúng yên ổn. Bằng không nước không ra nước thì sao nhà có thể tồn tại được? Nhà còn chẳng giữ nổi, cho dù con có người trong lòng nhưng lưu lạc chân trời góc bể thì hạnh phúc kiểu gì?”

“Ngày ngày người chỉ biết cầu thần bái Phật, tu đạo, nếu một mai thiết kỵ Bắc Việt vượt qua Thần Nữ Khuyết, người định rải đậu thành binh hay mời thần giáng tướng?”

“Điện hạ!”

Thường thị trong điện Ngọc Đường bất ngờ quỳ sụp xuống đất:

“Vất vả lắm hai cha con mới nói chuyện hòa thuận được một lát, sao lại cãi nhau nữa rồi? Nếu Công chúa giận, xin hãy trút lên bọn nô tài chúng thần, dạo gần đây bệ hạ vừa khỏi phong hàn, mong công chúa thương xót người.”

Minh Chiêu đế cũng chẳng nỡ nặng lời với Ly Châu.

Chỉ nhẹ nhàng thở dài một tiếng, vỗ vỗ mu bàn tay La Phong, ra hiệu hắn đứng dậy, coi như nhận tấm lòng của hắn.

Ly Châu trông thấy liền nổi giận, bất thình lình bật dậy.

Chẳng khác nào biến nàng thành kẻ xấu!

Lũ hoạn quan nô tài này ngày thường nịnh nọt quỵ lụy, cúi đầu khom lưng, hận không thể làm chó làm mèo hầu hạ chủ nhân, nàng đá một cú cũng sợ chúng quay lại liếʍ giày.

Nhưng đã tự hạ thấp mình tới mức ấy thì nhất định sẽ tìm cách khác để bù đắp lại.

Chuyện Minh Chiêu đế cầu tiên hỏi đạo, liên đới đến lợi ích vô số người.

Kiếp trước nàng từng ngăn cản ông dùng máu người luyện đan, chẳng bao lâu sau đã có đạo sĩ nhân danh thiên tượng huyền diệu dâng sớ tấu, nói rằng Công chúa Thanh Hà nên đến cung khác lánh nạn một năm.

Hoàng hậu họ Đàm cũng lập tức đứng ra cam đoan với Minh Chiêu đế, nhất định sẽ cử người chăm sóc chu đáo cho Công chúa.

Và thế là Ly Châu bị giam lỏng trong cung khác suốt một năm, đến một phong thư cũng không gửi ra ngoài nổi.

Nguyên nhân rất đơn giản, bởi người phụ trách giám sát phủ Công chúa chính là môn sinh của nhà họ Đàm quận Uyển.

Tuy Ly Châu mang danh công chúa, nhưng mẫu thân nàng - tức tiên hoàng hậu chỉ là một nữ nhân giặt đồ ở dân gian.

Nàng không có ngoại tộc hậu thuẫn, chỉ có tình yêu thương của một vị thiên tử quyền thế đang dần suy yếu.

Cho dù sống lại lần nữa, những quân bài trong tay nàng vẫn chẳng thay đổi.

Đã từng nếm mùi đau thì phải khôn ra một chút.

Lúc này chưa đến đường cùng, Ly Châu nuốt lại những lời sắp thốt, tức tối ngồi xuống.

“Ngày thường Ly Châu không thể hầu cận phụ hoàng, phải nhờ La công công tận tình chăm sóc. Nay sao dám trách phạt, xin công công mau đứng lên.”

“Điện hạ làm thế khiến nô tài chết mất.”

La Phong đứng dậy.

Hắn là hoạn quan tổng quản trong cung, tuổi ngoài bốn mươi, lông mày mảnh nhạt, đôi mắt phượng dài nhỏ lướt qua tóc mai, nếu không phải vì giọng the thé thì trông chẳng khác nào một văn sĩ nhã nhặn.

Hắn mỉm cười ôn hòa, nói:

“Từ khi công chúa đến tuổi cập kê, chuyện hôn sự của người đã trở thành quốc sự hàng đầu trong lòng bệ hạ. Hôm nay nô tài cả gan hỏi một câu, cũng xem như thay bệ hạ bớt đi một mối bận tâm, chẳng hay trong lòng công chúa, đích trưởng tử của nhà họ Đàm có thể xem là một lương duyên không?”

Lời vừa dứt, trong điện chợt yên tĩnh giây lát, rồi mới vang lên tiếng đáp của Ly Châu:

“Thiên hạ ai cũng ca tụng Đàm Tuấn có tư chất lan ngọc, là thần đồng tuổi trẻ tài cao, chẳng biết đã trở thành lang quân trong giấc mộng của bao khuê nữ ở Lạc Dương. Phụ hoàng cứ yên tâm, con nguyện ý, vô cùng nguyện ý.”

Ly Châu nghiến chặt răng, gượng gạo nặn ra một nụ cười.