Sau khi hạ quyết tâm, Ly Châu lau khô nước mắt, ngồi xuống dâng một chén trà cho Minh Chiêu đế.
Nàng không tiếp tục tranh cãi với ông về chuyện luyện đan như kiếp trước, chỉ nhẹ nhàng hỏi mấy câu như “gần đây phụ hoàng ăn uống thế nào”, “ban đêm có ngủ ngon không”…
Minh Chiêu đế đã lâu không được thấy nữ nhi ôn hòa như thế, trong lòng vô cùng cảm động.
Nhân cơ hội ấy, Ly Châu bèn giở hết ruột gan, cuối cùng cũng nói ra mục đích của mình.
“Con muốn ra ngoài giải sầu, đến đất phong nghỉ ngơi một thời gian được không ạ?”
Minh Chiêu đế trầm ngâm giây lát, sắc mặt lộ vẻ do dự.
“Vùng Thanh Hà cũng tạm coi là yên ổn, nhưng con chưa từng đi xa bao giờ, đường xá lại xa xôi, dù có mang theo nghi trượng và hộ vệ thì trẫm vẫn không…”
“Chẳng phải Ngọc Huy ca ca đang về quận Uyển chịu tang sao?”
Nàng nhớ rõ đường muội của Đàm Tuấn qua đời, hắn trở về quê nhà chịu tang, mãi đến khi hôn kỳ giữa hắn và Ly Châu cận kề mới trở lại Lạc Dương.
Đúng vậy, năm nàng mười sáu tuổi, nàng vẫn chưa thành thân với Đàm Tuấn.
Tiểu công chúa kéo tay áo Minh Chiêu đế, đôi mắt sáng long lanh chớp chớp:
“Nếu muốn đến Thanh Hà thì phải đi ngang qua quận Uyển. Nếu phụ hoàng thật sự lo lắng, chi bằng để Đàm gia phái người ra đón, Ngọc Huy ca ca đi với con, vậy thì phụ hoàng cũng có thể yên tâm rồi đúng không?”
Minh Chiêu đế còn tưởng mình nghe nhầm.
“Lân nhi nói thật sao? Con đồng ý để Đàm Ngọc Huy đi à?”
“Hôn sự đều đã định rồi, có gì mà không đồng ý?” Ly Châu hỏi ngược lại.
Minh Chiêu đế nhìn nàng hồi lâu, xác nhận trên mặt nữ nhi không có chút miễn cưỡng nào mới vỗ nhẹ mu bàn tay nàng.
“Định thì định, trẫm chỉ sợ con ngoài mặt chấp nhận hôn sự… nhưng lòng lại chẳng cam tâm.”
Khi nói đến từ cuối, lực tay ông cũng mạnh hơn, giọng nói mang vài phần phiền muộn.
Ly Châu hiểu ông đang ngập ngừng điều gì.
Năm nàng mười hai, mười ba tuổi, Hoàng hậu Đàm thị thường xuyên đưa cháu trai mình vào cung.
Lấy danh nghĩa là để đọc sách cùng Thẩm Phụ, nhưng lúc ấy Thẩm Phụ mới bốn năm tuổi, làm thư đồng chỉ là cái cớ, mục đích thật sự là để nàng và Đàm Tuấn có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn.
Trong mắt thiếu nữ thuở ấy, Đàm Tuấn đích thực là một ca ca đáng tin.
Thẩm Phụ từ nhỏ đã ương ngạnh thô lỗ, luôn có địch ý với Ly Châu.
Lên bốn, hắn bôi mực lên chiếc váy mà nàng yêu thích nhất.
Năm năm tuổi, hắn đập vỡ chiếc vòng tay mà tiên hoàng hậu đích thân trao lại.
Sáu tuổi, hắn dùng ná bắn nàng rơi xuống hồ sen, suýt chút nữa mất nửa cái mạng.
Minh Chiêu đế có thể xử phạt Thẩm Phụ, nhưng không thể lúc nào cũng ở cạnh nàng.
Chỉ có Đàm Tuấn là người đứng ra hòa giải, cũng chỉ có thân phận của hắn mới khiến Thẩm Phụ bớt hung hăng.
Từ nhỏ Ly Châu đã mang ơn hắn.
Vậy nên về sau khi nghe nói Đàm Tuấn có ý muốn cưới công chúa, nàng hoang mang mờ mịt nhưng cũng chẳng kháng cự gì.
Vậy thì là hắn đi.
Hắn có dung mạo xuất chúng, học vấn tốt, chưa từng cãi cọ với nàng, cũng chẳng có điểm nào khiến người ta chán ghét.
Hắn là cháu trai của hoàng hậu Đàm thị, là biểu huynh của hoàng tử Thẩm Phụ. Nếu chọn hắn, liên minh giữa Đàm gia và phụ hoàng sẽ càng thêm bền chắc, cục diện triều đình cũng sẽ ổn định hơn, ai ai cũng sẽ hài lòng.
Ngay cả khi Minh Chiêu đế nhìn ra nàng không thật sự vui vẻ với cuộc hôn nhân này, gặng hỏi nhiều lần, nàng vẫn chỉ nói:
Nàng bằng lòng chọn Đàm Tuấn làm phò mã.
Thế nhưng lần này, khi thấy Minh Chiêu đế vẫn còn do dự, Ly Châu bỗng hỏi:
“Nếu con thật sự rất ghét Đàm Tuấn, không muốn chọn hắn làm phò mã, phụ hoàng có khó xử không?”
Lò Bác Sơn tỏa ra từng làn khói mỏng, trong điện chợt yên ắng vài giây.
“Có.”