Mùi nồng nặc gay mũi trong không khí ngày càng nồng, Đàm Tuấn đột nhiên có linh cảm chẳng lành.
Ngay khoảnh khắc cửa điện Gia Đức bị người ta đá văng ra…
Ầm!
Hoàng đế Bắc Việt đứng ngay đầu tiên hứng trọn mọi thứ, đám cận vệ phía sau hắn cùng với Hy Ninh đế và Đàm Thái hậu ở cuối hàng cũng không thể may mắn thoát thân.
Đại điện sụp đổ, khỏi lửa cuồn cuộn ngút trời.
Cái gì mà quân tử kiêu hùng, thiên tử, Thái hậu, tất cả đều bị chôn vùi trong tiếng nổ long trời lở đất của thuốc úng.
Bị chôn vùi trong chính tay một công chúa nhu nhược mà họ từng khinh thường.
…
Mùi diêm tiêu và lưu huỳnh là hương vị quen thuộc nhất trong ký ức thời thơ ấu của Ly Châu.
Khi còn nhỏ, trong cung thường có rất nhiều đạo sĩ lui tới. Họ dâng linh đan cho Minh Chiêu đế, lừa gạt ông rằng chỉ cần uống vào sẽ sống lâu bất tử, có thể đoàn tụ với hoàng hậu đã khuất và cùng nhau sống trọn kiếp.
Ly Châu chưa từng tin điều đó, nhưng hôm nay, giữa khói lửa mịt mù, nàng lại như trông thấy bóng dáng người xưa.
…
“Công chúa, đêm đã khuya, thần xin phép hồi phủ thay y phục.”
“Công chúa không cần lo lắng. Chỉ cần máu nóng trước Thần Nữ Khuyết còn chưa nguội, chắc chắn sẽ không giao xã tắc vào váy nữ nhân.”
“Thần nguyện phân ưu với triều đình, đó vốn là bổn phận không cần ban thưởng. Nếu bệ hạ vẫn cứ muốn ban ân, vậy thì xin hãy theo luật lệ của Ung triều, sắc phong tỷ tỷ người làm Trưởng công chúa đi.”
…
Khi kề cận cái chết, Ly Châu không cảm thấy đau đớn, chỉ thấy rất mỏi mệt.
Cả đời này, khoảng thời gian nàng sống ung dung tự tại là ba năm sau khi thành thân với Bùi Dận Chi.
Từ khi chàng rời khỏi nhân thế, mỗi ngày trôi qua của nàng đều vô cùng mệt mỏi.
Dù hôm nay đích thân gϊếŧ kẻ thù để rửa hận, nàng cũng chỉ thấy một niềm vui chóng vánh, sau đó là sự trống rỗng khi mối hận đã tiêu tan.
Nàng muốn có một giấc ngủ yên lành.
Những thẻ tre ghi đầy văn tế hóa thành tro bụi, tung bay trong không trung trên thành Lạc Dương.
“Chàng chết vì ta, ta còn tiếp tục sống vì ai?”
“Nếu người xưa có dõi trông, xin hãy mở nắp quan tài chờ ta trở về.”
Nàng nhắm mắt lại, mùi lưu huỳnh diêm tiêu dần phai nhạt.
Thế nhưng lẫn trong đó lại có trầm hương của cung đình càng lúc càng đậm, kéo theo từng đợt hồi ức thời niên thiếu hiện về.
Đó là hương thơm mà phụ hoàng nàng thường dùng nhất khi còn sống.