Chương 3: Nàng hoàn toàn không hiểu hắn

Về sau, khi Đàm thái hậu phong toả phủ Công chúa, mẫu thân hắn dựa vào uy thế của Đàm thái hậu mà vô lễ với nàng đủ điều, Ly Châu cũng chưa từng trút giận lên người Đàm Tuấn hay oán hận Đàm gia.

Còn Đàm Tuấn thì sao?

Năm thứ hai sau khi thành thân, hắn đã có người khác trong lòng, thậm chí còn đề nghị nạp thϊếp.

Hắn đã sỉ nhục nàng đến thế, sao hôm nay còn dám mở miệng nói ra những lời đạo mạo đường hoàng này?

“Đương nhiên ta không quên!”

Đàm Tuấn bước lên, nắm chặt cổ tay nàng, giọng nói gấp gáp:

“Chuyện hòa ly giữa ta và nàng đều là âm mưu của Bùi Dận Chi, chính hắn là cướp nàng khỏi tay ta, sao ta có thể quên! Ly Châu, thời gian cấp bách, những chuyện này sau này ta sẽ từ từ nói rõ với nàng, bây giờ nàng nhất định phải đi cùng ta!”

Hắn đang nói gì vậy?

Tiếng gió tuyết và tiếng khóc nỉ non bên ngoài đập vào cửa.

Ly Châu thoáng sững sờ, rồi giận dữ quát:

“Buông tay ra! Ngươi dựa vào cái gì mà đưa ta đi! Dù hôm nay ngươi có thể đưa ta trốn khỏi Lạc Dương thì có thể trốn đi đâu? Thiên hạ này sắp là thiên hạ của người Bắc Việt, ngươi tưởng ta còn chốn dung thân sao?”

“Hôm nay là ngày tàn của triều đình Nam Ung, cũng nên là ngày tàn của một công chúa Nam Ung. Ta sẽ không chạy. Nếu phu quân ta còn sống, chàng cũng sẽ không chạy. Đàm Tuấn, ta và ngươi là nghiệt duyên mà thôi, vốn chẳng phải người cùng đường, ngươi không cần bỏ mạng vì ta, ngươi đi đi!”

Đàm Tuấn chấn động.

Nhân lúc hắn ngẩn người, Ly Châu nghiến răng đá mạnh một cú.

Hắn không ngã, nhưng loạng choạng lùi lại, va đổ giá đèn bên cạnh.

Dầu đèn tràn lên phiến gạch xanh, lửa bùng lên như lưỡi rắn, trong chớp mắt đã bén tới cuộn văn tế mà Ly Châu vừa viết xong.

Nhìn vào đám tro bay, vẻ mặt Đàm Tuấn đột ngột trở nên giận dữ.

“Ly Châu, nàng tưởng nàng và Bùi Dận Chi là người cùng đường sao? Nàng tưởng hắn từng thật lòng với nàng sao?”

Hắn đột ngột túm lấy đôi vai nàng, ánh mắt đỏ rực:

“Nàng hoàn toàn không hiểu hắn, càng chưa từng thấy rõ bộ mặt của kẻ lòng lang dạ sói, tâm địa độc ác kia! Ly Châu, nàng quá ngây thơ! Không biết một kẻ xuất thân như hắn, để có thể bước tới trước mặt nàng mà đã dùng bao nhiêu thủ đoạn bẩn thỉu! Nàng thậm chí còn không biết, hắn hoàn toàn không phải là…”

Tiếng bước chân đều tăm tắp vọng đến từ bậc đá ngoài điện.

Quân Bắc Việt đã đến gần.

“Những lời từ miệng ngươi nói ra, ta sẽ không tin một chữ nào.”

Tóc tai Công chúa rối loạn, nàng cố nén nước mắt, đôi mắt còn sáng hơn cả hơn cả ánh lửa.

“Nhưng nếu ngươi đã ăn nói hùng hồn như vậy thì cùng ta xuống hoàng tuyền, gặp lại chàng rồi phân rõ thật giả đi.”

Lông mày Đàm Tuấn khẽ giật.