Bùi thị Y Lăng, tổ tiên từng làm Thái thú Y Lăng, đời đời làm quan, sau mấy thế hệ dần sa sút thành hàn môn, vậy mà lại đột ngột có một ngôi sao sáng nở rộ là Bùi Dận Chi.
Tuy y là văn thần, nhưng cả đời từng ba lần thân chinh biên ải.
Lần đầu tiên, cắt đứt mộng Nam tiến của quân Bắc Việt, cưới công chúa Thanh Hà.
Lần thứ hai, đánh chiếm ba thành phía Bắc, tiêu diệt ba vạn quân Ô Hoàn từng bắt tay với Bắc Việt.
Lần thứ ba, dẫn bốn vạn binh mã đại phá mười vạn đại quân Bắc Việt, sau đó tự mình dẫn theo năm mươi kỵ binh tinh nhuệ truy kích vào tận đất Bắc, khiến đại tướng Bắc Việt tưởng mình đã thoát thân, ai ngờ hoảng hốt ngã ngựa chết ngay tại chỗ.
Nếu không phải bệnh cũ tái phát, không trị được, e rằng Bùi Dận Chi đã có thể nắm trọn mười một châu miền Bắc trong tay.
Vậy nên sao hoàng đế Bắc Việt có thể không hận, không sợ cho được?
Dù Bùi Dận Chi đã chết, nhưng thê tử y còn đó, sao hắn có thể dễ dàng buông tha?
Ly Châu cũng hiểu rõ điều này.
Vì thế, nàng không chạy.
Chỉ là nàng không ngờ, trước khi gặp được hoàng đế Bắc Việt, người đầu tiên nàng gặp lại chính là phu quân trước kia của mình, cháu trai của Đàm Thái hậu, Đàm Tuấn.
...
“Phản quân sắp đánh vào thành rồi, Ly Châu, theo ta đi. Chỉ cần ta còn một hơi thở, tuyệt đối không để nàng chịu nhục.”
Ngoài điện Gia Đức vang lên tiếng nức nở của bá quan văn võ.
Bên trong tĩnh lặng trống trải, nữ tử ngồi mài mực trước án thoáng khựng tay, rồi ngẩng đầu lên.
Người đứng trước mặt Ly Châu là một công tử cao lớn nho nhã.
Có lẽ hắn vừa mới vội vã đến đây, tóc mai hơi rối, song khi đứng trong điện vẫn toát lên vẻ đĩnh đạc như gió thoảng dưới tán tùng, có phong thái bất phàm xứng danh dòng dõi Đàm gia.
Nhưng giờ khắc này, khi Ly Châu nhìn thấy hắn, nghe những lời hắn vừa thốt ra, nàng không hề cảm động mà chỉ thấy nực cười.
“Bây giờ ngươi mới nói những lời này với ta sao?”
Ly Châu đặt bút xuống, ngước đôi mắt sáng nhìn thẳng vào hắn, hồi lâu mới nói:
“Đàm Ngọc Huy, chẳng lẽ ngươi đã quên vì sao ta và ngươi phải hòa ly sao?”
Năm mười bảy tuổi, nàng gả cho hắn.
Cuộc hôn nhân này vốn không phải điều nàng mong muốn, nhưng nàng và Đàm Tuấn quen biết từ nhỏ, việc thành thân của hai người một là để củng cố cục diện triều đình, hai là bởi khi ấy nhìn vào, hắn cũng coi như là một mối nhân duyên tốt.
Sau khi thành thân, tuy không thể nói là ân ái mặn nồng, nhưng cũng có thể xem là kính nhường nhau như khách.
Ly Châu chưa từng ra vẻ công chúa với hắn, cũng chưa từng làm điều gì thất trách với tư cách là một thê tử.