Chương 1: Kiếp hồng nhan

Ly Châu sống hèn nhát cả đời, vậy mà đến trước lúc chết, nàng lại làm nên một chuyện chấn động cả Lạc Dương.

Chuyện ấy vốn dĩ không thể giấu được.

Từ lúc vật tư được đưa vào Lạc Dương, đến khi đạo sĩ tiến cung, cuối cùng là hành động ngay tại điện Gia Đức, suốt cả quá trình, có vô số khe hở dễ rò rỉ tin tức, thế mà cuối cùng lại trót lọt không gặp chút trở ngại nào.

Đàm thái đậu và Thiếu đế Thẩm Phụ đến tận lúc chết cũng không dám tin rằng nàng lại dám làm ra chuyện như thế.

Nhưng Ly Châu không hề hành động bốc đồng.

Ngẫm lại một đời này, so với những công chúa Ung triều từng quyền khuynh thiên hạ, hô mưa gọi gió, thì cuộc đời công chúa Thanh Hà thật sự quá đỗi uất ức.

Mẫu thân xuất thân từ cung nữ giặt y phục, thế mà được sắc phong làm hoàng hậu, một tay chưởng quản hậu cung.

Đáng tiếc, đến năm Ly Châu năm tuổi thì bệnh mất.

Phụ hoàng yêu ai yêu cả đường đi lối về, ban cho nàng thực ấp hai quận, sủng ái còn hơn cả đệ đệ cùng cha khác mẹ.

Nhưng tiếc rằng ở thời loạn thế, thiên tử còn phải dựa vào thế gia vọng tộc để đứng vững ở Lạc Dương, huống hồ là nàng, sao có thể muốn gì làm nấy được?

Sự sủng ái của phụ hoàng chỉ đem đến vô số phiền toái cho nàng.

Kế hậu coi nàng là cái gai trong mắt.

Đệ đệ Thẩm Phụ thì càng hận nàng đến tận xương tủy.

Vì vậy mà vừa mới đăng cơ, Thẩm Phụ đã vội vã ép gả nàng hòa thân, muốn gả nàng cho thiền vu Ô Hoàn đã năm mươi tuổi để đổi lấy bình yên cho biên giới Nam Ung.

Ly Châu vừa nghe chuyện này đã tức đến mức chui đầu vào chăn khóc một trận.

Dựa vào đâu chứ!

Đám quan lại vô dụng chỉ biết ăn không ngồi rồi, hút rỗng máu thịt triều đình Nam Ung, dựa vào đâu lại bắt nàng lấp vào cái lỗ thủng đó?

Chỉ vì nàng là công chúa Nam Ung?

Vậy thì vì sao quân thần bất tài vẫn được hưởng vinh hoa, thiên tử vô dụng vẫn ngồi vững ở Minh Đường?

Nàng không cam tâm!

Nếu không phải khi đó Bùi Dận Chi thân chinh xuất chinh, ép quân Bắc Việt lùi lại ngoài Thần Nữ Khuyết, giải nguy cho Nam Ung, thì e rằng lúc ấy nàng đã thật sự ôm ý định ngọc nát xương tan rồi.

Nhưng giờ cũng chưa muộn.

Ngày nàng chết là mồng ba tháng Mười mùa đông năm Ất Dậu.

Cũng đúng ba năm kể từ ngày phò mã Bùi Dận Chi qua đời, là ngày giỗ của y.

Đội quân Bắc Việt từng không dám bén mảng tới Thần Nữ Khuyết, nay lại tiến quân ào ạt như thác đổ, tiến thẳng đến cổng thành Lạc Dương.

Gió tuyết mịt mù, Thẩm Phụ ôm ngọc tỷ trong tay, ra hàng tại cổng Đoan phía Nam hoàng cung, dùng giang sơn Nam Ung để đổi lấy một tước vị chư hầu.

Hoàng đế Bắc Việt mừng rỡ, vừa nhận ngọc tỷ, đã hỏi: “Trưởng công chúa Thanh Hà đang ở đâu?

Bách quan bá tánh quỳ gối giữa tuyết trắng, ai nấy im phăng phắc không dám lên tiếng.

Ai cũng biết nếu rơi vào tay hắn thì Ly Châu sẽ không có kết cục tốt.

Bởi vì phò mã thứ hai của nàng là Bùi Dận Chi.