Nhiều người chú ý tới, nhanh chóng rút kiếm ra, chỉ thấy một nhóm người mặc áo đen từ phía sau tiến về phía họ, kiếm nhuốm máu, rõ ràng bọn họ đã gϊếŧ chết người môn phái khác.
Trong Thương Minh Tông, Mộc Diệc cầm trong tay ngọc bội, nhìn trăng, hơi nhếch môi, người hắn phái đến hẳn là đã tới.
Lúc này Thích Viễn đứng trên trời cao, buông thả thần thức, có năm sáu nhóm người ẩn nấp trong phạm vi ngàn dặm, tựa hồ vẫn đang chiến đấu.
Bên dưới, các thành viên của môn phái nhỏ bị thương, nhìn nhau chuẩn bị bỏ chạy, nhưng nhóm người áo đen lại dùng kiếm tấn công, dường như muốn tiêu diệt họ.
Đột nhiên, một cỗ áp lực ập xuống.
Mọi người buộc phải quỳ xuống đất, toàn bộ kiếm đều bị gãy.
"Một khắc, rời khỏi trấn Bình Giang, sống."
Một thanh âm mang theo linh lực mạnh mẽ vang lên trong đầu bọn họ, sắc mặt đám người đột nhiên thay đổi, bọn họ hiểu rằng đối phương đã cho mình một con đường sống nên nhanh chóng ngừng chiến đấu và bỏ chạy.
Thích Viễn thấy năm sáu đội đều rời đi, sau đó hắn thu linh lực, khi xuống, hắn cau mày khi nhìn thấy đống hỗn loạn trong sân.
Ngày mai dọn dẹp sẽ mệt muốn mất.
Môn phái bị thương chạy mãi, cuối cùng chạy ra khỏi trấn Bình Giang, đột nhiên trên mặt đất xuất hiện một đường màu đỏ, con đường dường như đang nhỏ máu.
Người cầm đầu nhanh chóng hét lên rồi dừng lại, sau đó khuôn mặt tái nhợt, họ nhìn thấy trên con đường máu dưới ánh trăng có một người phụ nữ đang đứng đó.
"Sư huynh... sư huynh, đây là..." Đệ tử trẻ cảm thấy có chút nguy hiểm.
Thủ lĩnh nuốt nước miếng: “Hình như là tuyệt kỹ nổi tiếng của tân Ma Tôn của Ma Vực, treo cổ.”
Ba đệ tử ở phía sau đột nhiên chân mềm nhũn, ngã xuống đất.
Tại sao Thiên Linh Căn lại cần Ma Tôn đích thân ra tay?
“Thương Minh Tông phái người tới bảo vệ.” Trên không, có mấy tên mặc đồ đen cầm kiếm báo cáo, ánh mắt Mộc Diệc lạnh lùng: “Bọn họ phái ai tới?”
"Không biết, không nhìn rõ, nhưng áp lực vừa rồi ít nhất cũng phải Hoá Thần Kỳ trở lên."
Mộc Diệc cau mày, những người có tu vi Hoá Thần Kỳ ít nhất cũng có bối phận trưởng lão, nhưng họ mới nhận đệ tử mới, xem ra lúc này sẽ không có trưởng lão nào ra ngoài.
“Ngày mai nếu vẫn vậy thì xem xem đó là ai.” Mộc Diệc vừa nói xong, bên kia đột nhiên vang lên tiếng rút kiếm.
“Ai!” những người đó nói.
Mộc Diệc cau mày khi nghe thấy giọng nói bên kia, bị tập kích?
Mấy người kia rút thanh kiếm gãy ra, trăng ló ra khỏi mây, trên trời những sợi tơ đỏ hiện ra, cách những sợi tơ đỏ không xa, một người phụ nữ đứng trên sợi tơ, ánh mắt lạnh lùng.
Trên mặt đất người của môn phái nhỏ không dám động đậy, bọn họ chưa từng gặp qua tân Ma Tôn của Ma Vực, bọn họ chỉ biết rằng cách đây mấy năm, có một người Ma Vực đột nhiên xuất hiện, dùng sợi tơ màu đỏ tươi như máu làm vũ khí, nàng một đường đánh thắng gϊếŧ chết cựu Ma Tôn Yến Xích.
Trong khoảng thời gian đó, rất nhiều quái vật đã trốn thoát khỏi Ma Vực, một số ít thì bị bắy, sau đó họ nhận ra rằng Yến Xích đã bại trận Ma Vực đã thay đổi.
Sau đó, những tu giả xông vào cố gắng làm làm Ma Vực náo động lần nữa, cuối cùng tất cả những gì nhìn thấy chỉ là những sợi tơ đỏ như máu cũng không thấy ai cả.
Không rõ ràng mới là thứ đáng sợ nhất, nhưng mà nó chưa bao giờ xuất hiện thêm lần nữa, tất cả tu sĩ đều cho rằng người này bị thương nặng, đan chữa trị ở đâu đó.
Chỉ không ngờ rằng người ta lại nhìn trúng Thiên Linh Căn!
Vị sư huynh dẫn đầu run rẩy nhìn vào không trung, thấy người phụ nữ vẫn đang đứng trên sợi tơ, sau đó trên không trung xuất hiện nhóm đàn ông mặc đồ đen vừa làm họ bị thương.
Họ nuốt khan, cẩn thận rút chân lại đứng yên bất động.