Chương 51

Trận pháp được kích hoạt, từng đứa trẻ lần lượt đi vào trong trận pháp, chưởng môn các môn phái cũng vội vàng nói phải quay về xử lý chính sự, đồng thời đưa đệ tử rời khỏi Thương Minh Tông.

Dương Nhạc nhìn bọn họ, nhấp một ngụm trà: “Trở về xử lý chính sự chỉ sợ là nói dối, nhưng muốn Thiên Linh Căn gia nhập tông môn của bọn họ là thật.”

Mạc Anh xoa xoa giữa ấn đường: “Cho nên, để con bé ở ngoài không phải là ý hay, nhưng đứa nhỏ lại không muốn ở lại.”

"Đợi đã, sư đệ, ngươi đi đâu vậy?" Mạc Anh vốn định mời Thích Viễn đến dự lễ nhập môn ngày mai, lại phát hiện hắn cũng vội vàng rời đi.

Thích Viễn đi về phía đỉnh phong của mình, không quay đầu lại nói: "Bế quan!"

Khi Tiểu Tiểu về nhà, có rất nhiều người đang đợi ở thị trấn Bình Giang.

Người đến đó để hóng hớt thì không sao, nhưng sợ người đến đó sẽ làm chuyện bẩn thỉu cũng như dùng vũ lực cướp người.

Vợ hắn hẳn là còn đang học thêu trong tú lâu nên không cần lo lắng, nhưng Trường Phong và Tiểu Tiểu không có năng lực tự bảo vệ bản thân.

Thích Viễn đi một mạch vào phòng, mở cánh cửa bí mật, sau đó quay lại nói với Thường Tịnh: “Ta về trước, ai đến gặp ta nói rằng ta bế quan.”

Trường Tịnh: “Dạ.”

Sau khi hắn trả lời xong, trước mặt đã không có ai cả.

Tại quán trọ dưới chân núi Thương Minh Tông, Hồng Liên vội vàng đi vào báo cáo: “Việc thảo luận của môn phái mà thuộc hạ của ta nghe được, hình như tiểu chủ tử không vào Thương Minh Tông mà đã về nhà.”

Trang Phỉ dừng một chút, vội vàng nói: “Trở về đi.”

Tiểu Tiểu là Thiên Linh Căn nhất định bị cướp, con bé chưa tu luyện, Trường Phong và A Viễn nhà nàng đều là thư sinh.

Khoảnh khắc Trang Phỉ mở cửa, biến mất tại chỗ.

Khi Thích Tiểu Tiểu và những người khác quay lại thì trời đã tối.

Tất cả người dân ở thị trấn khác đều đã về, chỉ còn lại Trần thúcg và một số người cùng làng đứng gác trong trấn.

Một nhóm người tụ tập xung quanh trò chuyện, nướng khoai lang.

Một người nói: “Lão Trần, nếu tiểu Bàn nhà ông được chọn, nhà ông sẽ có tiên nhân.”

Trần thúc lấy ra một củ khoai lang, cười nói: "Ừ."

Nói xong, hắn nhìn thoáng qua truyền tống trận, Nhị Nữu cũng nhìn hắn, "Anh và Tiểu Tiểu trở về à?"

Trần thúc nhéo má cô bé: "Đang suy nghĩ gì vậy? Anh và Tiểu Tiểu tương lai đều là tiên nhân, sao có thể quay lại sớm như vậy."

Nhị Nữu: "Ồ."

Vậy họ đang làm gì ở đây?

Nhị Nữu bối rối.

Một người khác nói: "Ồ. Không biết khi nào mới về. Cũng phải thông báo cho người nhà biết có được chọn hay không chứ".

Trần thúc lại liếc nhìn truyền tống trận rồi gật đầu: "Đúng vậy, chúng ta chờ xem."

Lúc này, truyền tống trận sáng lên, Trần thúc nhanh chóng đứng dậy chạy tới, chỉ thấy trong truyền tống trận dần dần xuất hiện hai bóng người.

Trần thúc lo lắng quan sát, sau đó nhìn thấy Thích Tiểu Tiểu xuất hiện, theo sau là một đứa trẻ xa lạ.

Trần thúc nhìn kỹ hơn thì thấy vẫn chỉ có hai người này.

Ngay khi Thích Tiểu Tiểu mở mắt ra, nàng nhìn thấy trước mặt là Trần thúc đang cầm một củ khoai lang.

Nàng ngẩng đầu lên nhìn: “ Trần thúc, Tiểu Tiểu..."

Trần thúc đặt tay lên đầu nàng: "Chỉ có một mình ngươi thôi sao, Tiểu Tiểu?"

Thích Tiểu Tiểu gật đầu: “Dạ. Những người được chọn sẽ quay lại vào ba ngày sau.”