Sắc mặt của đại tổng quản tối sầm lại, các chủ mất công làm những cái này là để đưa Linh khí cho nàng, không phải để giúp người khác nhặt được của hời.
Ông giơ tay định lấy lại thanh kiếm, nhưng thanh kiếm dường như cảm nhận được điều gì đó và nhanh chóng bay đi.
Thích Tiểu Tiểu thấy vậy lại nhìn Tần Tu Trạch đang hôn mê bất tỉnh: "Có phải do nhận chủ rồi không?"
Đại tổng quản lạnh lùng nói: “Không sao, không có khế ước, đơn phương nhận chủ, chỉ cần xóa bỏ ý thức là được.”
Thanh kiếm cùng Thích Tiểu Tiểu run lên, xoá bỏ kiếm ý tương đương với việc cho vào lò nung lại.
Thanh kiếm đơn độc treo lơ lửng trên không, như biết mình không thể tránh khỏi, u sầu chờ đợi kiếm bị xóa bỏ.
Thích Tiểu Tiểu liếc nhìn, kéo chuỗi linh khí của mình đến lối ra.
Đại tổng quản ngừng giơ tay, nói: "Ngươi không muốn thanh kiếm này sao?"
Thích Tiểu Tiểu kéo linh khí: “Không cần nữa.”
Coi như thay nguyên thân trả nợ cho hắn.
Sau này tốt nhất đừng gặp nhau nữa! ! ! !
Nàng sợ đau lại càng sợ chết hơn.
Thích Tiểu Tiểu bước ra khỏi cửa động, xoay người dùng sức kéo sợi dây, Lưu Nhân Tùng chịu không nổi nữa, giơ đầu ngón tay kéo mạnh sợi dây ra.
Một nhóm môn phái nhỏ bên ngoài nhìn đống linh khí, nuốt nước miếng.
Thích Tiểu Tiểu vội vàng kéo sợi dây lại, ngẩng đầu lên liền thấy quảng trường đã chật kín người.
Cờ của các môn phái được dựng lên ở hai bên, người đứng đầu rất chính trực, rõ ràng đều là những nhân vật quan trọng trong giáo phái.
Xa hơn về phía trước là Thiên Cơ Các, là chiếc kiệu mà anh trai nàng dùng để di chuyển trong nguyên tác, những tấm rèm lụa mỏng bay phấp phới.
Tấm rèm lụa đó có vẻ rất đáng giá.
Thích Tiểu Tiểu thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu nhìn về phía trước, Thương Minh Tông là người tổ chức, ngồi ở tiền sảnh, hai bên là trưởng lão đỉnh phong, còn có ba người ngồi ở vị trí cao hơn.
Thích Tiểu Tiểu muốn nhìn rõ người đó, nhưng lại phát hiện ra rằng nàng dường như chỉ có thể biết rằng có người đang ngồi ở phía trên.
Thích Viễn nhìn Thích Tiểu Tiểu mệt mỏi ngồi bên cạnh linh khí, hai tay ôm khóa Dao Quang, không muốn cử động.
Đầu ngón tay hắn khẽ run lên, con bé suýt chết.
Mạc Anh quay người lại, đột nhiên cảm thấy sư đệ của mình thật kỳ quái, nhưng cũng không nghĩ nhiều, năm đó sư phụ đặt tên cho hắn là Thích Đạo Viễn, hy vọng hắn có thể đi xa hơn.
Sư đệ chưa bao giờ làm ai thất vọng, một lòng chỉ vì thế gian đại đạo..
Sau đó, Lưu Nhân Tùng đem Tần Tu Trạch xuống, đại tổng quản đã thu hồi ảo ảnh.
Ông liếc nhìn Ly Thuỷ Môn, chưởng môn của Ly Thuỷ Môn nhanh chóng đứng dậy bước ra khỏi hàng, đưa tay làm lễ trình diện các môn phái có mặt.
"Là ta quản giáo lỏng lẻo, ta muốn xin lỗi các trưởng lão, nhất định sẽ trừng phạt Tần Tu Trạch thật nặng."