Chương 29

Thích Tiểu Tiểu nhìn núi vàng lớn kia, trái tim nhảy nhảy, cẩn thận nhổ cỏ, bước tới, rồi ngẩng đầu lên nhìn núi vàng khổng lồ.

Nó cao hơn, rộng hơn nhà nàng.

Giá trị hơn toàn bộ ngôi nhà của nàng!

Thích Tiểu Tiểu vội vàng dùng tay ôm lấy, dụi má vào ngọn núi vàng, lạnh như băng, là thật, không phải ảo giác!

Có ngọn núi này, nàng có thể không cần kiếm tiền, cha mẹ, anh trai cũng thể không cần kiếm tiền, nàng có thể yên tâm làm thiên kim giàu có!

"Còn bé như vậy mà tham tiền à?"

Mấy vị trưởng lão của Thương Minh Tông nhìn Thích Tiểu Tiểu vừa thấy Kim Sơn là không đi được, trước đó bọn họ đã nhận được tin tức, nghe nói viên Trắc Linh Thạch đã bị vỡ, bọn họ đều chú ý tới Thích Tiểu Tiểu một hồi.

Tuy nhiên, con đường tu tiên đòi hỏi phải có một tâm hồn Đạo giáo ổn định, nếu có quá nhiều ham muốn trần tục, sẽ đặc biệt dễ tầu hoả nhập ma khi tiến giai trong tương lai.

Những người đó lắc đầu.

Thích Viễn mỉm cười, hiếm thấy con gái ông lại kích động như vậy, hành động như một đứa trẻ bình thường, nàng đang muốn chuyển về nhà như thế nào?

Thích Viễn lâm vào trầm tư.

Thích Tiểu Tiểu hưng phấn quá mức, buông Kim Sơn ra, chuẩn bị chuyển... chuyển... về nhà?

Tim Thích Tiểu Tiểu chợt tê dại, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy, nàng lại ngẩng đầu nhìn ngọn Kim Sơn cao lớn, bối rối, phải làm thế nào để di chuyển nó đây?

Sau đó nước mắt nàng lại trào ra, nếu người ra đề thi muốn kiểm tra thì tại sao họ lại tạo nó lớn như vậy?

Nó lớn như vậy, làm sao nàng có thể di chuyển được?

Thích Trường Phong nhìn Thích Tiểu Tiểu đột nhiên dừng lại, dùng đầu ngón tay gõ gõ lên gò má của mình, hắn quên mất Tiểu Tiểu không có túi trữ đồ nên không thể dời nó đi.

Vì thế……

Thích Viễn và Thích Trường Phong nhìn Thích Tiểu Tiểu trong gương, giơ tay lau nước mắt, rõ ràng là có chút đau lòng.

Cuối cùng, Thích Tiểu Tiểu buông ngọn núi vàng, một bước quay lại ba lần rồi khóc lóc bỏ chạy.

Mấy vị trưởng lão của Thương Minh Tông lại gật đầu, trẻ con có thể dạy dỗ được, dù có thích chúng đến đâu cũng biết cách buông tay, chỉ khi từ bỏ mới có thể đạt được thứ gì đó.

Vẫn là một cây giống tốt.

Trong lòng Thích Tiểu Tiểu đang rỉ máu, so với ngọn núi vàng chỉ có thể nhìn mà không thể lay chuyển, nàng chỉ có thể lựa chọn kiếm mười hai lạng vàng khi được chọn, ít nhất cũng có thể lấy được cái sau.

Ở bên kia, Tề Nhạc đang đi, theo sau là mấy đứa trẻ đang nói chuyện rôm rả.

"Nhạc Nhi, ngọn núi vàng kia thật sự là khảo thí sao?"