Thích Tiểu Tiểu trở lại, nhìn cả nhà, nàng tham gia tổng tuyển cử tiên môn, nàng có thể nuôi cả nhà.
Ba người nhìn về phía Thích Tiểu Tiểu, cũng an tâm, con cái bọn họ không phải lo lắng mỗi ngày không có tiền ăn.
Ngày mốt họ sẽ có lý do chính đáng để tiêu tiền trên con đường tươi sáng!
Thế là một nhà bốn người có một bữa tối đặc biệt thỏa mãn, ngày hôm sau cũng vui vẻ, sau đó đến ngày thứ ba, cuộc tuyển chọn Tiên Môn bắt đầu.
Thích Viễn nắm Tiểu Tiểu tay tới nhà Trần thúc, đem nàng giao cho Trần thúc.
Trần thúc đón Tiểu Tiểu: “Thích Viễn, hôm nay vất vả.”
Thích Viễn chắp tay: “Là Thích mỗ cảm ơn ngài.”
Trần thúc thích Thích Viễn, người có khí chất văn chương và vẻ ngoài đứng đắn.
Thích Tiểu Tiểu: “???”
Nàng tham gia tổng tuyển cử, có cần hai người họ phải khiêm nhường như vậy không?
Thích Viễn giao con gái của mình cho Trần thúc, hắn đi đến một nơi khác, nơi những người mà Trần thúc tìm đang đợi hắn.
Trần thúc đưa Thích Tiểu Tiểu và một đám trẻ đi lên trấn trên.
Một nhóm người đến trấn Ô Ương, người lớn và trẻ em từ các huyện và trấn lân cận, dù biết con tu tiên rất dài, cũng không phải ai cũng có thể dấn thân vào đó nhưng họ vẫn rất hào hứng.
Trần thúc đỡ đứa trẻ mất kiểm soát nhất trong tay xuống và nói: "Tất cả đều ngoan ngoãn cho ta. Nếu không ngoan, các vị tiên sẽ không cần các ngươi!"
Mười mấy đứa trẻ lập tức ngoan ngoãn: “Dạ.”
Lúc này, Lão Lưu đặc biệt đưa bọn trẻ từ huyện Kim Dương đi tìm đội ở trấn Bình Giang, sau đó tập hợp lại.
Bọn trẻ hai bên tò mò nhìn nhau.
Trần thúc nhìn thấy vậy liền nhịn không được: “Ngươi chạy tới làm cái gì?”
Không phải vừa rồi trấn Kim Dương xếp đằng trước sao!
Lão Lưu nhìn về đài phía trước bày ra: "Ngươi không sợ không thấy được trắc linh thạch phản ứng sao? Dù sao không phải ai cũng có linh căn như vậy."
Trần thúc giật giật khóe miệng, thì ra là tới khoe khoang.
Lão Lưu tiếp tục nói: "Đúng rồi, đó là Mộ tiểu thư, ngươi có thấy khác biệt không?"
Trần thúc nhìn theo ánh mắt của ông ấy, thấy trong cuộc tổng tuyển cử, ai cũng mặc quần áo đẹp nhất, nhưng đứng ở đó, không cách nào có thể so sánh với người xuất thân từ gia tộc thế gia.
Trần thúc cười lạnh một tiếng, cố ý chọc giận ông ấy: “Không!”
Lão Lưu: “……”
Tề Nhạc đứng ở trong đám trẻ, Mộ Thạch một bên nói: “Tuyển chọn sơ bộ hẳn là không có vấn đề gì.”
Chỉ cần nàng vượt qua bài kiểm tra tính cách này, dựa theo địa vị của Mộ phủ thì như thế nào Thương Minh Tông cũng để Nhạc Nhi qua cửa.
Tề Nhạc cầm bài của mình: “Vâng.”
Sau khi vượt qua sơ tuyển, có thể gặp được sư phụ và đại sư huynh.
Còn có người đó, nàng không biết bây giờ hắn có ở Ly Thuỷ Môn hay không, nàng phải gặp được hắn trước khi hắn gặp Thích Tiểu Tiểu.
Để tránh bị bắt nạt lần nữa.
“Tiểu Tiểu, Mộ tiểu thư có phải là có thể tu luyện không?” Nhị Nữu hâm mộ, quần áo trên người thật đẹp.
Thích Tiểu Tiểu đang suy nghĩ điều gì đó, nghe vậy liền gật đầu: “Ừ.”
Tề Nhạc là nữ chính, linh căn của nàng ấy chắc chắn có, nhập môn cũng là chắc chắn.
Sau khi trở về, nàng đếm tiền, năm linh căn là hai lạng bạc, bốn linh căn là bốn lạng bạc, mỗi một linh căn bị thiếu sẽ được thêm vào hai lạng bạc vậy nàng là Thiên linh căn thì trao đổi có chút mệt phải không? Cùng mức giá với đơn linh căn?
Thích Tiểu Tiểu nhìn về phía Trần thúc, suy nghĩ có nên nhắc Trần thúc rằng giá của Thiên linh căn nên cao hơn không.
Nàng nghĩ kỹ rồi, lần này kiếm được tiền sẽ tránh xa Tề Nhạc và những nhân vật chủ chốt khác, kiếp này tốt nhất đừng gặp lại họ!
“Mẹ ngươi.”
Thích Tiểu Tiểu tiếp tục nhìn Trần thúc: “Mẹ cháu ở nhà.”
Mặc dù mẹ nàng có vẻ như đang che giấu ma khí rất tốt, nhưng bà sẽ không kiêu ngạo như vậy trong cuộc tuyển chọn của Tiên môn.
Trần thúc: “???”
Đứa nhỏ này xem nàng làm cái gì?