Tang Hủ bước qua ngưỡng cửa, ra khỏi sân. Hàn Nhiêu trốn sau một cái cây lệch vẹo, tay xách một cái l*иg gà hôi hám. Tang Hủ quay đầu nhìn lại căn nhà ngói xiêu vẹo, ông lão cô đơn đứng trong gian nhà chính tối tăm, trên mặt nở một nụ cười nhàn nhạt. Theo lời của Hàn Nhiêu và những người khác, người bản địa trong mộng cảnh đều là NPC, nhưng Tang Hủ lại cảm thấy một cách khó hiểu rằng, họ là những con người thực sự tồn tại.
Nhà họ Tang, Tang Hủ.
Cậu và người nhà họ Tang liệu có mối quan hệ nào không?
Ông lão vẫy vẫy tay, ra hiệu cho Tang Hủ mau đi. Hàn Nhiêu cũng “gâu gâu” mấy tiếng sau cái cây lệch vẹo, thúc giục cậu rút lui. Tang Hủ không nán lại nữa, quay người rời khỏi sân nhỏ.
Buổi chiều, cả nhóm tập trung tại điểm tập kết, ba người Diệp Tân đã mang về thông tin về vị trí miếu Thiên Nữ, còn trộm về được một số vũ khí, có một khẩu súng săn, mấy dây pháo, vài con dao phay và một cây chĩa cào phân.
Khoan đã, chĩa cào phân?
Tang Hủ: “...”
Diệp Tân tự hào nói: “Tôi trộm của ông già thu gom phân đó. Một tấc dài, một tấc mạnh, thứ này dài nhất, hợp với tôi. Tôi còn đặc biệt yểm bùa bằng phân lên đó, uy lực tối đa, đây còn một cây nữa, mọi người có muốn không?”
Mọi người đều lùi lại ba bước.
Mở cửa sổ nhìn ra, mây đen che khuất mặt trăng, qua lớp mây mỏng như voan đen, có thể lờ mờ thấy được hình dáng tròn trịa của vầng trăng.
Mặt trăng đã bị che khuất, tối nay không có ánh trăng, có thể hành động. Mọi người đổ đầy túi nước, mang theo lương thực.
Hàn Nhiêu cầm súng săn, nhét pháo vào ba lô của mình. Hai cô gái mỗi người cầm một con dao phay, Diệp Tân cầm chĩa cào phân, Tang Hủ xách l*иg gà, cũng cầm một con dao phay, rồi lại đeo túi vải lên lưng.
Trong túi vải đựng tro cốt của Chu Hà và bánh bao lớn của ông lão.
Năm người lén lút ra khỏi nhà, đi trên con đường đất hướng nam bắc. Vòng qua điểm tập kết, đi ngang qua nhà ngói của người khác, mơ hồ nghe thấy tiếng trẻ con khóc và tiếng khạc nhổ của dân làng.
Mọi người rón rén đi về phía tây, đi ngang qua một ngôi nhà gỗ, Diệp Tân đột nhiên nói nhỏ: “Lạ nhỉ?”
“Sao thế?” Hàn Nhiêu quay đầu lại.
Diệp Tân dùng chĩa cào phân chỉ vào cửa sổ nhà gỗ, cửa sổ mở một nửa, bên trong trống không.
“Sao bên trong không có ai?”
“Chỗ này không có người ở đâu? Đồ điên, đừng có làm chuyện bé xé ra to.” Hàn Nhiêu nói.
Sắc mặt của Thẩm Tri Đường cũng trở nên hoảng hốt: “Không đúng, không đúng, đây là nhà của ông già thu gom phân, ban ngày chúng tôi còn ở đây trộm chĩa cào phân mà.”
Đang nói chuyện, bên trong nhà vang lên tiếng ho khan khàn khàn của người già, còn có tiếng kéo ghế, tiếng chân ghế ma sát với mặt đất thô ráp. Tuy nhiên, mấy người rõ ràng nhìn thấy, trong nhà không hề có một ai.
“Căn nhà kia cũng không có người.” An Hòa chỉ vào căn nhà ngói ở phía bên kia đường.
Mọi người vừa đi vừa nhìn, kinh hãi phát hiện, cả ngôi làng hoàn toàn trống rỗng, không thấy một bóng người.
Quá kỳ dị, tuy không có người, nhưng mọi người lại có thể nghe rõ tiếng người hoạt động. Da đầu Hàn Nhiêu tê dại, nói: “Kệ đi, tăng tốc lên, mau lên cầu. Nhớ kỹ, lên cầu chớ ngoảnh lại!”
Hàn Nhiêu nói xong, liền chạy trước, mấy người thấy anh ta chạy, cũng vội chạy theo. Năm người thở hổn hển chạy đến phía tây làng, quả nhiên thấy trên con suối nhỏ có thêm một cây cầu đá.
Mọi người chạy đến bên cầu, bất giác dừng lại, không ai dám lên cầu. Hàn Nhiêu cắn răng, bước bước đầu tiên, quả quyết qua cầu. Thẩm Tri Đường, Diệp Tân và An Hòa thấy anh ta không sao, cũng vội vàng lên cầu. Tang Hủ xách l*иg gà, đi cuối cùng.
Lên cầu chớ ngoảnh lại? Tại sao chứ?
Tang Hủ có chút tò mò. Cậu suy nghĩ một chút, rồi lặng lẽ giơ con dao phay lên.
Dùng dao phay soi phía sau, không tính là ngoảnh lại chứ nhỉ?
Trên lưỡi dao sáng loáng phản chiếu cảnh tượng sau lưng cậu, cậu thấy sau lưng mình có rất nhiều bóng đen gầy dài đang lúc nhúc.
Thứ gì vậy?
Đang định nhìn kỹ, mặt dao đột nhiên tối sầm lại, như bị thứ gì đó che mất.
Cùng lúc đó, bên tai vang lên một giọng nói trầm thấp:
[Tốt nhất em đừng tìm đường chết.]
Tim Tang Hủ đột ngột thắt lại.
Cậu thu dao lại, xách l*иg gà qua cầu.