Chương 43: Cơn ác mộng thứ nhất (42)

Cứng đờ một lúc, Chu Nhất Nan mỉm cười:

“Tôi đã xem ảnh của ông cố lúc còn trẻ, lão tổ tông trông thật giống ông ấy.”

“Giống cái rắm.” Chu Hà rất không hài lòng: “Ông ta có đẹp bằng ta được không?”

Chu Nhất Nan cười một cách không tự nhiên, để hóa giải sự ngượng ngùng, ông ta chuyển chủ đề nói: “Bao nhiêu năm rồi, thật khó cho ngài vẫn còn nhớ ông cố, đúng là tình anh em sâu đậm.”

“Cục cớt, ta còn không nhớ ông ta trông như thế nào.” Chu Hà nói.

Tang Hủ khẽ nói: “Tuy kiến thức của em nông cạn, nhưng em nghĩ, trên thế giới này sẽ không có ai đẹp hơn lão tổ tông đâu.”

Vẻ mặt của Chu Hà rõ ràng đã bớt tức giận, thậm chí còn có vài phần hài lòng.

Chu Nhất Nan: “...”

Hậu sinh khả úy...

Ông ta đột nhiên phát hiện, mình sống hơn sáu mươi năm, còn không biết ăn nói bằng một lập trình viên nhỏ trong tập đoàn nhà mình!

Chu Hà liếc nhìn Tang Hủ trên mặt đất, đột nhiên không muốn gϊếŧ cậu nữa.

Điều này tất nhiên không phải vì Tang Hủ khen hắn đẹp, Chu Hà hắn không thể là người nông cạn như vậy, hắn chỉ cảm thấy cứ thế gϊếŧ chết tên lừa đảo nhỏ này, có phần quá hời cho cậu ta.

Suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng nghĩ ra một cách tuyệt vời để trừng phạt Tang Hủ.

Nắm lấy cổ tay cậu, đưa cậu đến một căn phòng ở sân sau.

Nhà tổ của nhà họ Chu có ba lớp sân, Chu Hà trực tiếp bắt người vào sân nhỏ ở lớp cuối cùng.

Đóng cửa lại, ra lệnh cho Tang Hủ quỳ xuống, nói: “Cởϊ qυầи ra.”

Lại muốn làm nữa sao?

Tang Hủ khẽ thở dài trong lòng, cởi thắt lưng, cởϊ qυầи jean ra.

Chu Hà bật đèn, dưới ánh đèn sợi đốt trắng sáng, mông của Tang Hủ sạch sẽ trắng như tuyết, giống như bánh ngọt, vừa nhìn đã thấy rất ngon miệng.

Chu Hà nhìn hai khối tròn đó, ánh sáng trong mắt như than củi bùng cháy, dần dần nóng lên.

Tang Hủ lặng lẽ quỳ tại chỗ, đầu gục vào khuỷu tay, âm thầm chờ đợi.

Cậu nghe thấy Chu Hà đi ra ngoài, một lúc sau lại quay lại, dừng lại bên cạnh cậu.

Sắp bắt đầu rồi sao? Cậu nhắm mắt lại.

Đột nhiên, “bốp” một tiếng.

Một cây thước răn dạy đánh mạnh vào mông cậu.

Cậu đau đến mức toàn thân run lên.

Ngay sau đó lại là một cái nữa, trên mông tức thì có thêm hai vệt lằn đỏ ửng.

“Em tưởng ta sẽ chạm vào em sao? Bây giờ ta không có chút hứng thú nào với em cả.” Chu Hà nói trên đầu cậu: “Nếu em đã không muốn làm vợ của ta, vậy thì làm nô ɭệ đi. Nô ɭệ phạm lỗi, có phải nên bị đánh không?”

Bị đánh vào mông trần rất đau, may mà, cậu trước nay vẫn giỏi chịu đựng.

Cậu cắn môi, nói: “Phải.”

Chu Hà ngồi xổm xuống, bóp cằm cậu, cười một cách xấu xa: “Em nói xem, ta nên đánh em mấy cái?”

Tang Hủ cúi đầu ngoan ngoãn: “Một ngàn cái.”

Chu Hà: “...”

Ác vậy sao?

Hắn vốn dĩ chỉ định đánh một trăm cái.

Ánh mắt rơi trên mông cậu, da của cậu ta nhạy cảm đến lạ thường, vừa nãy bị nòng súng dí nhẹ đã có vệt đỏ, bây giờ bị thước đánh, lập tức đỏ lên một mảng lớn, tuy chỉ mới đánh hai cái, lại trông như đã bị đánh một trận tơi bời.

Chu Hà không nhịn được véo hai cái, lập tức lại có thêm hai vệt đỏ.

Véo xong mới nhận ra mình đã làm gì, để che giấu, Chu Hà lại quất thêm hai cái vào mông cậu.

Tang Hủ rên khẽ một tiếng, còn Chu Hà đã cứng lên.

Chết tiệt, tại sao lại như vậy? Chu Hà nghĩ, nhất định là do cơ thể mà hắn đang chiếm giữ.

Con cháu nhà họ Chu của hắn quả nhiên không được rồi.

“Mệt rồi, ngày mai lại đến đánh em.” Ở lại nữa, Chu Hà sợ mình thật sự sẽ làm Tang Hủ, thế chẳng phải là tự vả vào mặt mình sao, hắn vừa mới nói không có hứng thú với Tang Hủ.

Chu Hà véo má Tang Hủ, bóp mặt cậu phồng lên: “Em không được đi đâu cả, ngoan ngoãn ở đây cho ta, nghe thấy không?”

“Vâng, em không đi đâu cả.” Tang Hủ nói.

Chu Hà ném cây thước trước mặt cậu, rồi tự mình bỏ đi.

Trước khi đi còn khóa cửa lại, bảo hai vệ sĩ ở đây canh chừng.

Tang Hủ chậm rãi mặc quần vào, ngẩng đầu nhìn xung quanh, đây là một gian phòng mang phong cách cổ xưa, ngoài cửa sổ song gỗ có thể nhìn thấy trăng sáng.

Cậu bình tĩnh quan sát xung quanh, chìm vào suy tư.

Người nhà họ Chu chuyển đến thế giới này chắc đã rất lâu rồi, nếu không khó mà tích lũy được cơ nghiệp đồ sộ như vậy.

Mấy họ khác tình hình thế nào? Lẽ nào chỉ có nhà họ Tang cả tộc đều chết ở làng Quỷ Môn? Nếu đã như vậy, tại sao lúc đầu nhà họ Tang không cùng mọi người rời đi?