Chương 41: Cơn ác mộng thứ nhất (40)

Sáu giờ rưỡi tối, Tang Hủ đến nhà cũ của nhà họ Chu.

Màn đêm đã buông xuống, vầng trăng lớn màu vàng cháy đã leo qua đầu sân, chiếu rọi lên những viên ngói sáng bóng.

Trước cửa nhà cũ treo một hàng đèn l*иg đỏ, dưới ánh đèn màu son, từng chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước cửa, những người đàn ông và phụ nữ ăn mặc sang trọng bước xuống.

Đàn ông mặc vest, giày da sáng đến mức có thể soi thấy mặt người, phụ nữ mặc sườn xám sa tanh, eo thon một nắm, chiếc nhẫn kim cương trên tay to bằng hạt sen.

Đến nơi Tang Hủ mới phát hiện mình mặc không đúng trang phục, giữa những người này, cậu trong bộ áo hoodie và quần jean trông rất nổi bật.

Cảnh tượng này giống như trong phim truyền hình, còn Tang Hủ là người xuyên không vào.

Cậu đành chai mặt cho bảo vệ xem thẻ nhân viên công ty của mình, bảo vệ mời cậu vào cửa, đi vòng qua bức bình phong, xuyên qua hành lang có mái che, thẳng đến sảnh hoa lớn ngoài trời.

Trong sảnh hoa tiếng người ồn ào, gia tộc của sếp lớn rất đông, họ hàng từ khắp nơi đều đến dự bữa tiệc gia đình này, tay bắt mặt mừng ôn lại chuyện cũ.

Loáng thoáng nghe họ nói chuyện, rằng bữa tiệc gia đình lần này được tổ chức đặc biệt cho ông chú họ của chủ tịch, rất nhiều người háo hức, nói muốn mời rượu ông chú họ.

Tang Hủ kể chuyện này trong nhóm chat nhỏ công việc, mọi người đều tỏ ra rất ngạc nhiên.

Người Không Phiền Tôi Tôi Không Phiền Người: [Ông chú họ còn nhai được đồ ăn không?]

Americano Đá Không Khổ Bằng Phận Tôi: [Món ăn trong tiệc gia đình không phải toàn là đồ ăn lỏng chứ?]

Giữa sảnh hoa có một cái bàn dài, trên đó bày các loại điểm tâm, mọi người tự lấy.

Vị trí trang trọng nhất trong sảnh hoa có một cái bàn tròn, đã có mấy ông lão tóc bạc trắng ngồi ở đó, ước chừng là các bậc trưởng bối trong nhà sếp lớn.

Trong đó có ông chú họ của chủ tịch không?

Vị trí trung tâm nhất còn trống, không biết đang chờ ai.

Không có ai để ý đến Tang Hủ, đúng ý cậu, cậu chuyên tâm ăn cỗ, chuyên chọn món đắt tiền để ăn, cậu đã quyết tâm, phải ăn cho đáng gấp ba lần tiền lương, coi như tự lì xì cho mình.

Điện thoại rung lên, nhóm chat nhỏ công việc điên cuồng tag cậu.

Người Không Phiền Tôi Tôi Không Phiền Người: [Anh Hủ, đồ ăn nhà sếp lớn thế nào? Thật sự là đồ ăn lỏng à?]

Đang Làm Task, Giục Nữa Tự Sát: [Có thể gói về cho tụi này ăn khuya không, hôm nay lại phải tăng ca.]

Americano Đá Không Khổ Bằng Phận Tôi: [Cười chết, cậu tưởng nhà sếp lớn là nhà hàng chắc? Tiểu Hủ, mau đến trước mặt sếp lớn mời rượu lấy lòng đi.]

Mời rượu thì thôi, Tang Hủ ăn no rồi, chuẩn bị rút lui.

Phía trước sảnh hoa trở nên sôi động, dường như có nhân vật quan trọng nào đó đã đến, những người nhà họ Chu vừa nãy còn đang tản ra khắp nơi đều đã tụ lại.

Tang Hủ không quan tâm, vừa ăn bánh sô cô la, vừa cúi đầu gọi xe.

Xe đến, Tang Hủ lại lấy một miếng bánh xoài, quay người định đi, đột nhiên nghe thấy giữa đám đông vang lên một tiếng gầm nghiến răng nghiến lợi!

“Lưu! Kiến! Quốc!”

Tang Hủ sững người, còn tưởng Kiến Quốc cũng đến.

Khoan đã, giọng nói này, sao lại có chút quen thuộc?

Cậu từ từ quay đầu lại, nhìn thấy đám đông tách ra, tại bàn dành cho các bậc trưởng bối nhà họ Chu, một người đàn ông cao ráo ngồi ở giữa.

Tóc hắn đã ngắn đi, vẫn đeo chiếc mặt nạ Na lộng lẫy cổ xưa, tai phải treo một chuỗi tua rua màu đỏ thẫm, mặc một chiếc áo khoác ngoài không cúc tay rộng màu đen, trên đó thêu mặt quỷ và hoa sen, phức tạp mà diễm lệ.

Nhìn thấy hắn, còn đáng sợ hơn cả gặp ma, tim Tang Hủ ngừng đập một nhịp.

Hắn vô cùng nổi bật giữa đám đông, những người đàn ông và phụ nữ trau chuốt kia đều bị hắn làm cho lu mờ.

Rõ ràng là một sinh vật không xác định kỳ dị, lại như mặt trời chói lọi.

Chu Hà ra khỏi giấc mơ từ lúc nào? Lại tại sao lại xuất hiện ở đây?

Khoan đã, sếp lớn họ Chu.

Chu Hà...

Tang Hủ tức thì hiểu ra.

Họ Chu là một trong Lục tộc! Họ đã phi thăng thành công, từ giấc mơ đến thế giới hiện thực.

Cậu quay đầu định chạy, Chu Hà quát: “Chặn cậu ta lại!”

Lập tức có hai vệ sĩ to cao lực lưỡng mặc vest đầu trọc xông lên, giữ chặt Tang Hủ.

Có người đá vào khoeo chân Tang Hủ một cái, cậu đau đến khuỵu xuống.

“Nghe tôi giải thích.” Tang Hủ muốn cứu vãn bản thân.

“Giải thích?” Chu Hà bước tới, rút khẩu súng trong túi của vệ sĩ, dí vào trán Tang Hủ: “Là bịa chuyện thì có, phải không?”

Đến thế giới này, hắn đã đặc biệt học rất nhiều thứ mới, chủ yếu là làm thế nào để dùng ngôn ngữ hiện đại mắng chửi Lưu Kiến Quốc và làm thế nào để dùng phương tiện hiện đại gϊếŧ chết Lưu Kiến Quốc.

Một ông lão tóc bạc trắng bước đến nói gì đó vào tai Chu Hà, Chu Hà tức thì nổi giận đùng đùng: “Ngay cả tên cũng là lừa ta! Miệng em không có một lời nào là thật.”

Nòng súng lạnh lẽo, trên trán nhanh chóng hằn lên một vòng đỏ, đầu óc Tang Hủ quay cuồng, nghĩ cách làm sao để thoát khỏi tình thế khó khăn trước mắt.

Ông lão bên cạnh Chu Hà trông rất quen, Tang Hủ nhớ ra, người này trông y hệt như sếp lớn trong video phát biểu ở tiệc cuối năm.

“Chủ tịch.” Tang Hủ nói: “Gϊếŧ người là phạm pháp!”

Chu Nhất Nan mỉm cười áy náy: “Cậu trai trẻ, sao cậu lại chọc giận lão tổ tông thế? Thi thể thì đúng là hơi khó xử lý, nhưng cũng không phải là không xử lý được.”

Họ hoàn toàn không coi mạng người ra gì, Tang Hủ không hiểu nổi, bây giờ là xã hội pháp trị, sao lại còn có những kẻ ngông cuồng ngoài vòng pháp luật như vậy?

Chết ở nhà sếp lớn, có được coi là hy sinh vì công việc không? Bảo hiểm có bồi thường không? Nhưng dù có bồi thường được, cậu cũng không còn người thân nào để hưởng lợi.

Lòng cậu chùng xuống.