Chương 4: Cơn ác mộng thứ nhất (3)

“I’m fine, and you?”

“Trai đẹp, cậu là người mới à?”

Người kia ló đầu ra, lúc này Tang Hủ mới nhìn rõ tướng mạo của anh ta, là một người đàn ông vạm vỡ, cơ bắp hai cánh tay cuồn cuộn như quả bóng, trên mặt có một vết sẹo, đầu cạo trọc.

“Người mới là gì?” Tang Hủ nhíu mày.

“Là người lần đầu vào mộng.” Người đàn ông mở cổng sắt, vẫy vẫy tay: “Thông thường người bản địa sẽ không nói những câu đùa trong thế giới thực, chúng tôi dùng cách này để xác định có phải người của mình không. Mau vào đi, ban đêm ở ngoài không an toàn.”

Tang Hủ do dự một lúc rồi theo anh ta vào nhà. Ngoài anh ta ra, trong nhà còn có mấy người khác, người ngồi người đứng, thấy Tang Hủ bước vào, tất cả đều đồng loạt nhìn về phía cậu.

“Có người mới à?” Một cô gái trông như sinh viên lên tiếng: “Gặp ma rồi hả?”

Tang Hủ gật đầu: “Vừa mới trốn ra.”

“Vậy thì cậu đúng là mạng lớn.” Người đàn ông dẫn cậu vào đưa cho cậu một cốc nước: “May mà hôm nay không có trăng, nếu không cậu có trốn ra được cũng chết.”

Tang Hủ nhận lấy cốc nước nhưng không uống, hỏi: “Mọi người có biết đây là nơi nào không?”

“Đây là cơn ác mộng.” Cô sinh viên kia nói: “Chúng tôi cũng giống như cậu, xuyên từ thế giới thực vào đây. Những người như chúng tôi được gọi là kẻ ngoại lai. Còn những NPC sống trong mộng cảnh thì gọi là người bản địa. Cậu là lần đầu vào mộng, chúng tôi có kinh nghiệm hơn cậu một chút. Thông thường sau khi kẻ ngoại lai vào đây, đều sẽ tìm một địa điểm làm điểm tập kết, và đánh dấu ký hiệu đặc biệt bên ngoài nhà.”

Cô dùng nước vẽ một ký hiệu Beta (β) lên bàn: “Cậu thấy ký hiệu beta này thì sẽ biết căn nhà đó là điểm tập kết của kẻ ngoại lai, tất cả kẻ ngoại lai sẽ tập trung ở đây.”

“Tại sao chúng ta lại đến đây?” Tang Hủ lại hỏi.

Mọi người đều im lặng, không khí nhất thời có chút nặng nề.

Người đàn ông nói trước: “Gần đây tôi gặp vận xui, ra đường bị xe đâm chết.”

Cô sinh viên nói: “Tôi cũng bị tai nạn xe.”

Một cậu trai trông yếu ớt ở góc phòng nói: “Tôi ra đường bị chậu hoa từ tầng trên rơi trúng đầu.”

Một người phụ nữ lớn tuổi hơn nói: “Tôi gặp phải chuyện tâm linh, tim ngừng đập đột ngột.”

Nghe xong, Tang Hủ chìm vào suy tư. Kỳ lạ, cậu là đang ngủ rồi vào mộng. Trong số những người này, chỉ có mình cậu là chưa chết ở thế giới thực.

Người đàn ông giải thích:

“Nếu chúng ta sống sót thành công đến khi tỉnh mộng, thì có thể thay đổi vận mệnh cái chết ở thế giới thực, không cần phải về trời nữa. Nói đơn giản, tai nạn xe sẽ biến thành bị thương nhẹ, ung thư biến thành cảm cúm. Nhưng sống sót không hề dễ dàng, trong mộng cảnh có những rắc rối chết người.

Hơn nữa, không thể ở trong mộng cảnh quá mười ngày, vượt quá mười ngày hình như sẽ xảy ra chuyện rất kinh khủng. Cụ thể là chuyện gì thì tôi cũng không biết, đây là kinh nghiệm được truyền miệng trong giới ngoại lai. Để cho chắc ăn, trước ngày thứ mười, chúng ta phải tìm được bia giới để rời khỏi mộng cảnh.”

Vậy sao... Tang Hủ cau mày.

Đây chính là cơn ác mộng vô tận mà người gọi điện bí ẩn kia tặng cho cậu?

“À phải, cậu còn chưa nói cậu chết như thế nào?” người đàn ông đột nhiên hỏi.

Mọi người đều chờ câu trả lời của Tang Hủ, để lộ sự khác biệt của mình có lẽ không phải là chuyện tốt, cậu phải bịa ra một lời nói dối.

Tang Hủ sắc mặt vẫn như thường, nói: “Tăng ca, đột tử.”

Ánh mắt mọi người nhìn cậu có thêm vài phần thương hại.

“Tôi thấy cậu khá bình tĩnh, những người mới tôi từng gặp trước đây hoặc là không tin vào sự thật, hoặc là suy sụp tinh thần, cậu như vậy là tốt lắm.” Người đàn ông nói: “Tự giới thiệu một chút, tôi tên Hàn Nhiêu, ở thế giới thực là một nhân viên bảo vệ.”

Cô sinh viên nói: “Tôi là Thẩm Tri Đường, sinh viên năm hai khoa Khảo cổ.”

“Tôi là Diệp Tân.” Cậu trai yếu ớt nói: “Tôi vẫn đang học cấp ba.”

“Tôi tên An Hòa.” Người phụ nữ lớn tuổi cuối cùng lên tiếng: “Là chuyên viên trang điểm thi thể ở nhà tang lễ.”

Sau khi mọi người lần lượt tự giới thiệu xong, trong lòng Tang Hủ dấy lên sóng to gió lớn.

Trong câu chuyện trên đài phát thanh, tên của tất cả những người này đều đã xuất hiện.

Dù trong lòng không hề yên ổn, nhưng vẻ mặt Tang Hủ vẫn bình tĩnh như cũ.

Cậu lịch sự giới thiệu bản thân: “Tôi tên Lưu Kiến Quốc, là một lập trình viên.”

Lưu Kiến Quốc, đây là tên của sếp cậu.

“Anh vừa nói may mà đêm nay không có trăng, là có ý gì vậy?” Tang Hủ hỏi.

Hàn Nhiêu nói:

“Trai đẹp, xem ra ban ngày cậu không ra khỏi cửa rồi. Ngôi làng này lưu truyền một lời tổ huấn: Trời tối cấm đốt nến, dưới trăng không gặp người. Miếu thờ Thiên Nữ, lạy tạ dâng máu tươi. Lên cầu chớ ngoảnh lại, mười ngày phải về quê. Vừa rồi ở bên ngoài, cậu chắc không thấy nhà nào có đèn phải không?

Nếu thắp đèn, sẽ xuất hiện những thứ kỳ quái. Cụ thể là thứ gì, tôi cũng không biết, tôi khuyên cậu đừng quá tò mò, nếu không từ trai đẹp thành thằng nhóc chết bầm, chúng tôi không cứu được cậu đâu.”

Quả thực, đi suốt một chặng đường, cả ngôi làng đều chìm trong màn đêm âm u.

Tang Hủ quay đầu nhìn, cửa sổ của điểm tập kết này đều bị rèm che kín mít, ánh nến trong nhà không thể lọt ra ngoài.