WeChat của Tang Hủ liên tục hiện thông báo:
Cậu út: [Tiểu Hủ, dạo này công việc có bận không? Em trai con tốt nghiệp rồi, nghe nói công ty con tốt lắm, có thể giúp nó tìm việc được không?]
Mợ út: [Đúng đó Tiểu Hủ, nuôi con bao nhiêu năm nay, chúng ta cũng không mong con báo đáp gì. Giúp em trai con, để ý một chút, được không?]
Tang Hủ lướt qua hai tin nhắn này, bấm vào nhóm chat nhỏ của đồng nghiệp.
Đang Làm Task, Giục Nữa Tự Sát: [Nghe nói chưa, sếp lớn đã tìm lại được ông chú họ thất lạc nhiều năm rồi. Sếp lớn vui lắm, quỹ giải thưởng tiệc cuối năm đã thêm 8 chiếc iPhone.]
Americano Đá Không Khổ Bằng Phận Tôi: [Tìm về được là bài vị à?]
Đang Làm Task, Giục Nữa Tự Sát: [Anh Hủ, mai anh có đi làm không? Kiến Quốc nhớ anh lắm.]
Americano Đá Không Khổ Bằng Phận Tôi: [Tiểu Hủ, anh ta gửi cho cậu ba cái task liền, deadline là trước Tết, đã cảm nhận được lời chúc mừng năm mới của Kiến Quốc dành cho cậu chưa?]
Hủ: [...]
Người Không Phiền Tôi Tôi Không Phiền Người: [Bắt đầu quay số rồi, ông chú họ phù hộ con trúng iPhone 16!]
Lưu Kiến Quốc vẫn còn sống khỏe mạnh để giao task cho Tang Hủ, xem ra Chu Hà thật sự bị kẹt trong giấc mơ không ra được rồi.
Lòng Tang Hủ hoàn toàn yên ổn.
Mùa đông giá rét, trời ở Thủ đô tối sớm, người đi đường trong hoàng hôn đông như mắc cửi.
Cậu đứng ở ngã tư đợi đèn đỏ, dòng xe cộ vun vυ"t lướt qua như thời gian trôi.
Nếu không phải công ty tổ chức tiệc cuối năm, cậu cũng không biết đã gần đến Tết.
Cậu rút cuốn [Bắc Đẩu Quỷ Thuật] từ trong túi ra xem, cuốn sách này được tính vào phần thưởng của phó bản, chắc là thứ tốt...
nhỉ? Cuốn sách không dày, chỉ bằng lòng bàn tay, phía sau bị xé đi rất nhiều trang.
Lật những trang sách đã ố vàng, bên trong dùng chữ tiểu khải nhỏ như đầu ruồi viết đầy chữ, nào là “Quan Lạc Âm”, “Ky Hồn Thuật”, “Trung Ấm Thân”.
Trong đó còn ghi lại các cấp độ tu luyện: Khấu Quan, Quá Hà, Đăng Giai, Vọng Hương.
Bên trong còn nói, cuối con đường tu luyện, chính là thành vua.
Kỳ lạ, chưa từng nghe thấy.
Phương pháp tu luyện “Trung Ấm Thân” lại là ăn tro cốt của thi thể lâu năm (thi thể đã chết hơn năm mươi năm).
Nếu tu luyện theo phương pháp trong sách, bắt đầu từ Khấu Quan, có thật sự có thể leo lên vị trí vua của giấc mơ không?
Đáng tiếc cuốn sách đã bị rách, trên đó chỉ ghi lại ba thần thông của cấp độ Khấu Quan.
Trong nhóm nhỏ đang sôi nổi, tin nhắn liên tục hiện ra.
Americano Đá Không Khổ Bằng Phận Tôi: [Quay số rồi!!]
Người Không Phiền Tôi Tôi Không Phiền Người: [Vãi, anh Hủ, anh trúng giải đặc biệt rồi!]
Hủ: [? Tôi không có đăng ký.]
Đang Làm Task, Giục Nữa Tự Sát: [Chắc là Kiến Quốc đăng ký giúp anh đó, anh ta cứ nói anh cô độc quá, còn muốn giới thiệu em gái cho anh. Tiếc là tôi không có em gái, em trai anh có cần không?]
Hủ: [...]
Hủ: [Giải đặc biệt là gì?]
Nghe họ nói giải nhì là iPhone 16, ngay cả giải khuyến khích cũng có thẻ mua hàng Jingdong 200 tệ, giải đặc biệt năm nay thế nào cũng phải là một chiếc Alienware chứ?
Cậu định bán giải thưởng trên Chợ Tốt, coi như lì xì cho mình dịp Tết.
Americano Đá Không Khổ Bằng Phận Tôi: [Ha ha ha ha ha ha ha!]
Americano Đá Không Khổ Bằng Phận Tôi: [Giải đặc biệt là dùng bữa tối cùng gia đình sếp lớn.]
Hủ: [...]
Một tiếng “ting”, WeChat hiện ra tin nhắn của Lưu Kiến Quốc.
Lưu Kiến Quốc: [Tiểu Hủ, sức khỏe thế nào? Cậu trúng giải đặc biệt tiệc cuối năm rồi, tối nay đi ăn cơm với sếp lớn nhé. Đừng sợ, cứ coi như đi ăn cỗ thôi.
Tối nay là tiệc gia đình của sếp lớn, nhà họ đông người lắm, cậu cứ cắm đầu ăn, không ai để ý cậu đâu. Lát nữa tôi gửi địa chỉ cho cậu.]
Tang Hủ rất muốn từ chối, tin nhắn lại một lần nữa hiện ra.
Lưu Kiến Quốc: [Ăn xong có thể về tăng ca không? Có một cái task cần trao đổi với cậu. (cười toe toét)(cười toe toét)]
Tang Hủ: [... Được ạ.]
Vậy thì vẫn nên đi, nếu không đi e là trước bữa tối đã phải quay về tăng ca rồi.
...
Nhà cũ của nhà họ Chu.
Dưới mái hiên rộng lớn, Chu Nhất Nan đứng chờ ở cửa, trán rịn mồ hôi lạnh.
Trong nhà xảy ra biến cố, mái tóc hoa râm của ông ta lại thêm nhiều sợi bạc, nếp nhăn trên mặt cũng sâu hơn rất nhiều, thoạt nhìn trông như một quả óc chó lớn.
Con trai ông ta, Chu An Dịch, đứng sau lưng ông ta, khẽ hỏi: “Bố, người bố mời về có thật sự là lão tổ tông nhà mình không ạ?”
“Là ngài ấy.” Chu Nhất Nan nói: “Mặt nạ Na, khuyên tai tua rua, tính tình nóng nảy, mất năm hai mươi bảy tuổi. Tuổi tác, dung mạo, tính cách, đều y hệt như trong ghi chép. Ngài ấy là em trai của ông cố, chúng ta là người thân, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Nói xong, Chu Nhất Nan hít một hơi thật sâu, cong ngón tay gõ cửa: “Lão tổ tông...”
Cửa đột nhiên mở ra, mọi người đều cảm nhận được một luồng khí lạnh khó chịu.
Một người đàn ông đeo mặt nạ Na từ từ bước ra từ bên trong.
Chu Nhất Nan không dám nhìn hắn, lặng lẽ cúi đầu.
Dưới ánh đèn l*иg, thân hình của người đàn ông đổ xuống một cái bóng thon dài.