Tang Hủ đứng bên cửa, im lặng nhìn vào trong.
Căn nhà ngói nhỏ này trống trải hơn gian ngoài, mang một vẻ lạnh lẽo của sự nghèo túng.
Một bên đặt một tấm bình phong bằng giấy, sau bình phong là một cái thùng vệ sinh. Sát bên trong là một chiếc giường khung, một cô dâu trùm khăn voan đỏ đang ngồi im lặng ở đó.
Bên cửa có một tấm gương soi toàn thân, Tang Hủ nhìn vào mặt gương đã cáu bẩn, lờ mờ thấy được bóng dáng của mình.
Tóc hơi nâu, mặt mũi trắng bệch, con ngươi đen láy lạnh lùng, không chút biểu cảm. Vì đeo một cặp kính nên trông khá thư sinh. Gương mặt có thể coi là thanh tú, chỉ có điều mang nét uể oải đặc trưng của dân văn phòng.
Cơ thể dường như vẫn là của mình, nhưng thân phận đã thay đổi, bỗng dưng trở thành cháu của người khác, lại còn cưới vợ.
Tang Hủ phân tích tình hình của mình, thông tin quá ít, cậu vẫn còn mơ hồ.
“Xin chào.” Tang Hủ cố gắng bắt chuyện với cô dâu: “Cô tên là gì?”
Cô dâu không nói một lời, lặng lẽ ngồi trên mép giường.
Trời đã tối, căn phòng vốn đã âm u nay lại càng thêm u ám, chẳng mấy chốc đã tối đen như mực.
Trên bàn không có nến, Tang Hủ lục lọi ngăn kéo, tìm thấy một chiếc bật lửa. Đúng lúc định bật lên, cậu lại nhớ đến lời dặn của ông lão là không được đốt nến. Không đốt nến, bật bật lửa chắc là được chứ nhỉ?
Xung quanh tối quá, ở trong căn nhà nhỏ âm u của ngôi làng này, Tang Hủ cứ cảm thấy da gà da vịt nổi hết cả lên.
Liều mình, Tang Hủ bật chiếc bật lửa.
Căn nhà ngói sáng lên không ít, ánh mắt Tang Hủ lại một lần nữa hướng về mép giường. Cô dâu mặc đồ đỏ rực, chói lọi như lửa. Nhưng lần này Tang Hủ phát hiện ra điều kỳ lạ, bộ áo cưới cô dâu mặc rất cũ kỹ, trên khăn voan đỏ cũng bám đầy bụi.
“Xin chào?” Tang Hủ lại thăm dò hỏi một tiếng.
Cô dâu vẫn không có phản ứng.
Kể từ lúc Tang Hủ bước vào cửa, tư thế ngồi của cô dâu này chưa hề thay đổi. Trong lòng Tang Hủ dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Cậu cẩn thận chạm vào đầu ngón tay lộ ra dưới ống tay áo đỏ của cô dâu, vừa lạnh vừa cứng.
Quả nhiên, tim Tang Hủ cũng nguội lạnh theo.
Cô dâu này không phải người sống, mà là một xác chết.
Chẳng trách ông lão không cho cậu đốt nến, là sợ cậu nhìn thấy gương mặt thối rữa của cô dâu sao?
Tang Hủ thả nút bật lửa, thổi thổi ngón tay nóng rát, sau đó lại bật bật lửa lên, tìm một cây kẹp lửa ở góc tường, cẩn thận đưa đến dưới khăn voan của cô dâu, vén một góc khăn lên.
Ngoài dự đoán của Tang Hủ, dưới khăn voan không phải là mặt người, mà là một chiếc mặt nạ Na.
Cô dâu này đeo một chiếc mặt nạ Na Thần vừa diễm lệ vừa dữ tợn, không thể nhìn thấy dung mạo thật.
(Tín ngưỡng Na hay còn gọi là Văn hoá Na: Đây là một hình thức tín ngưỡng dân gian cổ xưa có nguồn gốc từ Trung Quốc, mang đậm màu sắc pháp thuật và Shaman giáo nguyên thủy.)
Buông khăn voan xuống, phản ứng đầu tiên của Tang Hủ là ở đây đã xảy ra án mạng, phải báo cảnh sát, nhưng sờ khắp người mới phát hiện mình không có điện thoại.
Ông lão có vấn đề rất lớn, Tang Hủ quyết định trốn đi trước đã. Cửa phòng đối diện với phòng riêng của ông lão, Tang Hủ lo lắng đi ra bằng cửa sẽ bị ông lão phát hiện, nên cậu vòng ra sau bình phong, định trèo cửa sổ tẩu thoát.
Nhẹ nhàng mở cửa sổ song gỗ, bên ngoài là tường sân nhỏ, đêm tối tĩnh mịch, không nghe thấy một tiếng người.
Tang Hủ quay lại khiêng ghế để kê chân, ánh lửa của bật lửa lóe lên, chiếu rọi ánh sáng màu cam lên tấm bình phong giấy, cậu thấy thi thể cô dâu đeo mặt nạ Na trên giường đột nhiên cử động.
Hừm, ảo giác thôi nhỉ?
Tang Hủ buông ngón tay nóng rát ra, dụi dụi mắt, rồi lại bật bật lửa lên lần nữa.
Lần này, sau tấm bình phong, hiện ra rõ ràng là bóng người cô dâu đang đứng thẳng tắp.
Cô dâu này đứng lên còn cao hơn cậu, mang đến một cảm giác kinh hoàng và áp bức vô thanh.
Da đầu Tang Hủ như muốn nổ tung, cậu chẳng buồn khiêng ghế nữa, quay đầu trèo ngay ra cửa sổ. Vì trèo quá vội, cậu ngã chổng vó xuống dưới cửa sổ.
Ngẩng đầu lên, dường như có thể thấy một góc khăn voan đỏ đang bay phấp phới. Tim Tang Hủ đập thình thịch, cậu vừa lồm cồm vừa bò chạy ra ngoài. Khi đi ngang qua phòng ông lão, cậu nghe thấy tiếng nhai phát ra từ bên trong.
Tiếng nhai đó nghe rất kỳ lạ, Tang Hủ rón rén đi qua cửa phòng ông lão, nhưng dù bước chân có nhẹ đến đâu vẫn gây ra tiếng động, tiếng nhai đột ngột dừng lại. Da đầu Tang Hủ tê dại, cậu hoàn toàn không quan tâm có bị phát hiện hay không, nhanh chóng chạy ra khỏi sân nhỏ.
Đêm nay không có trăng, con đường đất tối đen, những căn nhà ngói và nhà gỗ hai bên nhấp nhô, chìm trong màn đêm như những dãy núi đen.
Tang Hủ không biết mình nên đi đâu, mấy lần quay đầu nhìn lại, không thấy cô dâu kỳ dị nào đuổi theo, cậu mới từ từ thở phào nhẹ nhõm. Đang lúc đi về phía trước không mục đích, cậu thấy phía trước có một người đang đứng tè ở cổng sân.
Tang Hủ dừng bước, người kia cũng kéo khóa quần lên.
Hai người nhìn nhau qua hàng rào sắt, một lúc lâu sau, người kia hỏi: “How are you?”
Tang Hủ: “...”
Tình huống quái quỷ gì đây?