[Chính là đi đến một thế giới khác. Mười phương hư không có ba ngàn thế giới, thế giới này không ở được nữa, thì đi đến một thế giới khác không có thần minh, cũng không có tà ma.
Khi họ nghiên cứu ra phương pháp này, nhà họ Tang các em phản đối kịch liệt nhất.]
Thế giới khác? Lẽ nào là thế giới hiện thực? Tang Hủ hỏi dồn: [Tại sao lại phản đối?]
Chu Hà nhìn Tang Hủ, dường như muốn nói rồi lại thôi.
Hồi lâu sau, Chu Hà mới nói: [Chuyện này em không cần quan tâm. Tóm lại, trong Lục tộc, chỉ có nhà họ Tang không muốn rời đi.
Bây giờ nhà họ Tang các em đã bị diệt vong, còn về ngũ tộc khác, không biết tình hình thế nào.]
Chu Hà lại liếc nhìn Tang Hủ: [Ta khuyên em nên dẹp bỏ ý định thành vua đi, em đã là người có chồng, đừng nghĩ đến những chuyện linh tinh đó. Nếu để ta bắt được em có mới nới cũ, ta phế em.]
Thấy Tang Hủ cúi đầu gật đầu một cách ngoan ngoãn, Chu Hà đoán cậu cũng không có lá gan lớn như vậy, liền nói: [Còn vấn đề gì nữa không, hỏi nhanh lên, ta phải đi ngủ rồi.]
Tang Hủ suy nghĩ một lúc, hỏi câu cuối cùng: [Ngài có biết “người từ nơi khác đến” không?]
Sinh vật không xác định đeo mặt nạ Na “chậc” một tiếng, dường như rất cảm khái.
[Lâu lắm rồi không nghe thấy từ này. Nhớ kỹ, đa số người từ nơi khác đến đều không đáng tin, họ dễ phát điên hơn người thường. Theo ta thấy, gϊếŧ cho sạch.]
Tang Hủ: “...”
Tại sao Chu Hà lại có nhận thức như vậy?
Nếu hắn biết Tang Hủ chính là người từ nơi khác đến, chẳng phải là tiêu đời sao?
Chu Hà nói xong, ánh mắt âm u rơi trên người Hàn Nhiêu và Thẩm Tri Đường đang nghỉ ngơi.
Tang Hủ nhìn bộ dạng của hắn, trong lòng rùng mình.
Chu Hà mạnh mẽ như vậy, không có lý do gì lại không phát hiện ra sự bất thường của Hàn Nhiêu và Thẩm Tri Đường.
Nhìn bộ dạng này của hắn, rõ ràng là hắn đã biết hai người họ là người từ nơi khác đến.
[Em quá yếu, đi một mình, ta không yên tâm, tạm thời giữ lại bọn họ.ư Chu Hà nói: [Đợi các em tìm được đường ra, an toàn rời khỏi làng Quỷ Môn, thì gọi ta ra.]
Nói xong, hắn xoa xoa mái tóc mềm mại của Tang Hủ, rồi biến mất.
Tang Hủ: “...”
Ý của hắn là, muốn qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ.
Đợi rời khỏi làng Quỷ Môn, Chu Hà sẽ gϊếŧ chết Hàn Nhiêu và Thẩm Tri Đường.
Chu Hà bây giờ giữ lại họ, là vì cần họ đi cùng với Tang Hủ.
Tang Hủ cúi mắt, khẽ thở dài một tiếng.
Chu Hà tính tình không tốt, lại là một sinh vật phi nhân, nhưng không tà ác, có lẽ đây là lý do ông lão giao phó đứa cháu trai lớn của mình cho hắn.
Nhưng tại sao, Chu Hà lại không phát hiện ra Tang Hủ là người từ nơi khác đến? Tang Hủ cau mày, nghĩ không ra.
Chu Hà muốn gϊếŧ người từ nơi khác đến, tuy bây giờ vẫn chưa biết đường ra ở đâu, nhưng phải tính toán trước.
Tang Hủ đã quen với việc lo trước tính sau, liếc nhìn tro cốt trong túi vải, âm thầm cân nhắc tầm quan trọng của tro cốt đối với Chu Hà.
Nếu vứt bỏ tro cốt, có thể thoát khỏi Chu Hà không?
Tang Hủ quyết định liều một phen, làm một thử nghiệm nhỏ.
Mọi người tỉnh dậy, chuẩn bị lên đường.
Tang Hủ cố tình giả vờ quên lấy túi, hơn nữa còn cố tình đi sau Hàn Nhiêu và Thẩm Tri Đường, để tránh hai người nhiệt tình này nhắc cậu lấy túi.
Đi được mười mét, cậu nghe thấy giọng nói xa xăm của Chu Hà.
[Tang Tiểu Quai, em dám bỏ quên ta, có phải là muốn chết không?]
Cậu lập tức quay lại, ngoan ngoãn nhặt túi vải lên.
[Xin lỗi, em sợ quá, căng thẳng quá.] Cậu cúi đầu ngoan ngoãn nói.
[Hừ.] Chu Hà rất không vui: [Làm rơi tro cốt, ta không ở bên cạnh em, lúc đó em mới phải sợ. Có ta ở đây, có gì phải sợ?]
Thử nghiệm đã có câu trả lời.
Tang Hủ khẳng định, vứt bỏ tro cốt, là có thể thoát khỏi Chu Hà.
Cậu giữ vững dáng vẻ nhút nhát một cách hoàn hảo, khẽ nói: [Sợ làm gánh nặng cho ngài, sợ ngài ghét em.]
Chu Hà: “...”
Cau mày cúi đầu nhìn chàng trai này, cậu ta hơi mím môi, là một vẻ mặt có chút căng thẳng.
Tên này mất ông rồi, một mình đơn độc, rất sợ Chu Hà không cần cậu ta nữa sao? Dù sao chính cậu ta cũng đã nói, cậu ta chỉ còn lại Chu Hà là người nhà.
Haiz, thật phiền phức, nếu không phải cả nhà họ Tang chết sạch, Tang Thủ Gia giao phó tên này cho hắn, Chu Hà mới không muốn lo chuyện bao đồng.
Dù sao cũng là vợ chồng rồi, chỉ cần Tang Tiểu Quai làm tròn nghĩa vụ vợ chồng, hầu hạ hắn cho tốt, hắn cũng không ngại ban cho một chút thương hại.
Tang Hủ lặng lẽ bước đi, không biết sinh vật không xác định sau lưng đang nghĩ gì, tóm lại là hắn đã lâu không nói chuyện.
Hồi lâu sau, Tang Hủ vẫn cảm nhận được sau lưng mình bị đôi mắt của Chu Hà nhìn chằm chằm.
Chu Hà không nhìn ra điều gì rồi chứ? Tim cậu thót lên một cái.
Đột nhiên, đầu bị xoa mạnh một cái.
Cậu nghe thấy Chu Hà khẽ nói bên tai: [Đồ ngốc.]