“Anh bạn đẹp trai, mau qua đây!” Hàn Nhiêu hét lớn.
Anh ta cõng Diệp Tân lên rồi chạy, thẳng đến chỗ Thẩm Tri Đường.
Thẩm Tri Đường vừa mới tỉnh táo lại, nhìn thấy cảnh này, không cần nghĩ cũng biết đã xảy ra chuyện gì, lập tức chạy đến hội hợp với Hàn Nhiêu.
Tang Hủ tháo mặt nạ Na, đeo kính vào, chạy qua thang dây.
Phía sau truyền đến tiếng nắp quan tài rơi xuống đất, Tang Hủ biết thi thể đã bò ra khỏi đài đình mà cậu vừa đứng.
“Anh bạn cứ chạy đi!” Phía trước, Hàn Nhiêu giơ súng bắn.
Viên đạn rít gào sượt qua bên tai, Tang Hủ nghe thấy phía sau có thứ gì đó lật nhào khỏi thang dây, rơi xuống vực sâu.
Khi đi qua đài đình mà Thẩm Tri Đường đã đứng, quan tài đang mở, bên trong có một chiếc hộp nhỏ.
Tang Hủ cũng không quan tâm bên trong có gì, vơ lấy nó, mang theo bên mình.
Lỡ như có báu vật thì sao?
Đợi Tang Hủ qua rồi, bốn người vội vàng trèo lên một thang dây khác.
Tuy nhiên Tang Hủ vẫn đề phòng thứ nhón chân đi theo Hàn Nhiêu lúc trước, không đi theo quá gần.
Cậu vừa chạy vừa tranh thủ đeo mặt nạ Na lên, vẫn không nhìn thấy điều gì bất thường trên người Hàn Nhiêu.
Bốn người chạy qua bia đá Bác Y Đình, tiếng “xèn xẹt” phía sau dần xa.
Mọi người chạy đến thở hổn hển, quay đầu lại không thấy thứ gì đuổi theo, mới dám dừng lại nghỉ ngơi.
“Chúng chắc sẽ không đuổi theo nữa đâu nhỉ?” Thẩm Tri Đường vẫn còn sợ hãi.
Diệp Tân nhìn chiếc hộp khảm xà cừ trong tay Tang Hủ hỏi: “Bên trong này là Bổ Thiên Đan à?”
“Đồ tùy táng trong cỗ quan tài đá đó chỉ có cái này.” Thẩm Tri Đường vừa nói vừa mở chiếc hộp khảm xà cừ: “Chắc là có Bổ Thiên Đan nhỉ?”
Tuy nhiên hộp vừa mở ra, bên trong lại không phải là đan dược, mà là một cuốn sách bìa vàng.
Trên đó viết [Bắc Đẩu Quỷ Thuật]. Mọi người đều lộ vẻ mặt thất vọng.
Tang Hủ nhìn cuốn sách này, khẽ cau mày.
Ở miếu Thiên Nữ nhìn thấy là [Bắc Đẩu Quý Sách], còn cuốn này lại là [Bắc Đẩu Quỷ Thuật].
“Hôm nay là ngày thứ năm, chúng ta còn năm ngày nữa.” Hàn Nhiêu động viên mọi người: “Đừng nản lòng, đừng ở lại đây làm kẻ thất bại!”
Tang Hủ khẽ thở dài, dưới lòng đất không phân biệt được ngày đêm, không ngờ từ lúc vào đến giờ, bất tri bất giác đã qua hơn một ngày.
Cậu thật muốn về công ty đi làm, tăng ca đến nửa đêm cũng không sao.
25 năm qua, đây là lần đầu tiên cậu đồng tình với lời lãnh đạo nói như vậy...
Tăng ca là phúc báo.
Trước đây là cậu ở trong phúc mà không biết hưởng phúc, cậu hối hận vô cùng.
Mọi người ngồi xuống nghỉ ngơi, Hàn Nhiêu chia thức ăn cho mọi người, Tang Hủ nhìn xung quanh, vẫn không thấy thứ nhón chân kia đâu.
Nó có thể ở đâu nhỉ?
Cậu giơ tay nói: “Tôi có một chuyện muốn nói.”
Diệp Tân giật mình: “Chuyện tốt hay chuyện xấu?”
“Coi như là chuyện xấu đi.” Tang Hủ nói: “Lúc trước khi tìm các anh, tôi nhìn thấy dấu chân của các anh. Tôi phát hiện, có một dấu chân kỳ lạ, vẫn luôn đi theo anh Hàn.”
“Vãi cớt!” Hàn Nhiêu vội vàng giơ súng lên.
Thẩm Tri Đường nhìn xuống đất: “Trên đất chỉ có dấu chân của chúng ta thôi.”
Diệp Tân cũng nói: “Đúng vậy, có khi nào thứ đó đã chạy rồi không?”
“Tôi không biết.” Tang Hủ lắc đầu: “Tôi chỉ cảm thấy cần phải nói ra.”
Thẩm Tri Đường suy nghĩ một lúc, nói:
“Anh Hàn, Diệp Tân, xin mạn phép. Nói chung, bị những thứ đó đồng hóa, trên cơ thể sẽ xuất hiện một vài triệu chứng.
Ví dụ như An Hoà, khuôn mặt cô ta đã thay đổi rất nhiều. Hai người có thể cởϊ qυầи áo ra để chúng tôi xem được không?”
“Sao cô không cởi?” Diệp Tân có chút không vui: “Vừa nãy cô còn bị thi thể cổ mê hoặc đấy.”
Thẩm Tri Đường im lặng một lúc, nói: “Anh nói đúng.”
Cô gái này là một người quyết đoán, ba chân bốn cẳng cởi sạch quần áo của mình, xoay một vòng dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, xác nhận trên người mình không có gì bất thường, sau đó mặc quần áo vào.
Lần này thì hai người đàn ông không còn gì để nói.
Hàn Nhiêu cũng tự mình cởi đồ, trên người anh ta xăm hình “Bách Quỷ Dạ Hành”, trên lưng còn có một võ sĩ chém quỷ, trông vừa lộng lẫy vừa dữ tợn.
Anh ta cũng xoay một vòng, như vận động viên thể hình khoe cơ bắp cuồn cuộn của mình, nói:
“Không có vấn đề gì chứ, sau lưng, cặp mông cong của tôi, đều không có vấn đề gì chứ?”
Thẩm Tri Đường và Tang Hủ nghiêm túc gật đầu.
Hàn Nhiêu mặc quần áo vào, mọi người lại nhìn Tang Hủ.
Không cởi không được, Tang Hủ đứng dậy chuẩn bị cởi.
Trong vô thức nghe thấy một tiếng hừ lạnh quen thuộc, sau đó Hàn Nhiêu, Thẩm Tri Đường và Diệp Tân đều ngơ ngác nói: “Không có vấn đề gì.”
Tang Hủ: “?”
Cậu còn chưa cởi, sao lại không có vấn đề gì rồi?
Hàn Nhiêu xua tay, nói: “Cậu ngồi xuống đi, cậu không có vấn đề gì đâu.”
Tang Hủ hiểu ra điều gì đó, hỏi: “Các anh chắc chắn đã nhìn rõ rồi chứ?”
Thẩm Tri Đường nói: “Đương nhiên chắc chắn rồi, ở đây lại không có thứ quái dị nào có thể mê hoặc chúng ta.”
Tang Hủ: “...”