Chương 2: Cơn ác mộng thứ nhất (1)

Không biết tại sao, câu nói cuối cùng không giống như phát ra từ radio, mà như đang vang lên bên tai Tang Hủ.

Tim thót lại, cậu đột ngột quay đầu. Đằng sau trống không, chỉ có bức tường trắng nhà cậu.

“Ha ha ha, lần này sợ rồi chứ!” Người dẫn chương trình cười nói: “Thôi không dông dài nữa, chúng ta bắt đầu nhận cuộc gọi của ngày hôm nay nhé.”

Tang Hủ sờ lên vầng trán lấm tấm mồ hôi, thầm nghĩ có phải mình tăng ca ít quá rồi không, thế mà lại có thời gian ngồi đây nghe một trò đùa vô vị như vậy. Trên radio, người dẫn chương trình đã kết nối với một cuộc gọi.

“Alo.” Người dẫn chương trình vui vẻ nói: “Bạn muốn chia sẻ với chúng tôi câu chuyện tâm linh nào đây?”

“Xin lỗi, ta không có câu chuyện nào để chia sẻ.” Người gọi là một người đàn ông, giọng đã qua xử lý, nghe như tiếng máy móc: “Ta gọi cuộc điện thoại này là để tỏ tình với một người.”

Không hiểu sao, giọng của người dẫn chương trình đột nhiên trở nên có chút sợ hãi: “Mời ngài nói.”

“Người đó tên là Tang Hủ, gia tộc của em ấy đã hiến dâng em ấy cho ta.”

Tang Hủ sững sờ, không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm vào chiếc radio.

Cậu không nghe nhầm chứ, người gọi điện vừa rồi đã nói tên của cậu?

“Tang Hủ thân yêu, ta yêu em. Ngày mai, 28 tháng 12, là sinh nhật của em. Để chúc mừng ngày em ra đời, ta sẽ tặng em một cơn ác mộng không bao giờ kết thúc.”

Giọng người gọi chợt thay đổi: “Này người dẫn chương trình, cậu nghĩ Tang Hủ có thể sống sót không?”

Người dẫn chương trình cười một cách hả hê: “E là không thể đâu, một kẻ ngoại lai gà mờ, xác suất sống sót chẳng khác nào trúng số độc đắc.”

“Ha ha ha, chúng ta đánh cược đi, nếu em ấy sống sót, ta sẽ tặng đài phát thanh của cậu cho em ấy. Nếu em ấy chết, ta sẽ ban cho cậu quyền làm vua.”

Giọng người dẫn chương trình đột nhiên trở nên sôi sục: “Được thôi, được thôi!”

“Vậy thì...” Người gọi khẽ cười một tiếng rồi nói: “Đúng mười hai giờ đêm nay, ác mộng bắt đầu.”

...

Nhà tang lễ núi Đình Tử, thành phố Nam Kinh, tiếng thì thầm của các thi thể vẫn tiếp tục trong bóng tối...

“Cao Trấn, Thẩm Tri Ly, Hứa Chí Đông, Văn Uyên, Bạch Tích...”

Hết tên này đến tên khác được xướng lên, cho đến cái tên cuối cùng.

“Tang Hủ.”

...

[Cơn ác mộng thứ nhất: Chuyện lạ ở ngôi làng trong núi.]

[Độ khó: S.]

Trong bóng tối, những dòng chữ lơ lửng bị bóp méo đi vài phần, tạo ra một loạt ký tự lộn xộn khó hiểu, một giây sau lại trở lại bình thường.

[Độ khó: Cấp F.]

[Chào Tang Hủ, chào mừng bạn đến với cơn mộng đầu tiên. Nhắc nhở thân thiện, hãy giữ lý trí, tránh xa điên cuồng.]

[Chúc bạn sống sót đến khi tỉnh mộng.]

Tang Hủ giật mình một cái, đột ngột tỉnh giấc.

Những dòng chữ lơ lửng tan biến như hơi nước, tầm nhìn của cậu dần rõ ràng hơn, cậu phát hiện mình đang mặc một chiếc áo đỏ thẫm, trước ngực có buộc một quả tú cầu, đang quỳ trên một chiếc bồ đoàn. Trước mặt cậu, một ông lão còng lưng đang thắp hương, run rẩy cắm vào lư hương trên bàn thờ.

“Tiểu Quai, hôm nay là ngày vui của con đó.” Ông lão lạ mặt nói: “Con lấy vợ rồi, tâm nguyện của ta cũng coi như hoàn thành.”

Chuyện gì thế này? Người này là ai?

Tang Hủ nhìn quanh, đây không phải là căn hộ độc thân của cậu, mà là một căn nhà ngói tối tăm. Trên tường chi chít những vết mốc lớn nhỏ, thoạt nhìn trông như vô số con mắt đen ngòm.

Trong nhà chất đầy đồ đạc lỉnh kỉnh, nào là xoong nồi bát đĩa, nào là những thùng giấy xếp chồng lên nhau. Chỉ có khu vực bàn thờ là sạch sẽ hơn một chút, trên đó bày ảnh thờ và bài vị, cùng với đầy ắp hoa quả cúng.

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra? Tang Hủ nhớ rằng mình đã nghe đài phát thanh, sau đó ngủ thϊếp đi, và khi tỉnh lại... thì đã ở đây.

Người gọi điện bí ẩn kia nói sẽ tặng cậu một cơn ác mộng không hồi kết. Lẽ nào đây chính là “ác mộng” mà người đó nói đến?

Ông lão đột nhiên quay lại, nhìn chằm chằm vào Tang Hủ.

Mắt phải của ông lão bị mù, chỉ còn lại lòng trắng trông rất dữ tợn, suýt nữa thì dọa Tang Hủ nhảy dựng lên.

“Trời sắp tối rồi.” Ông lão nói: “Mau về phòng ngủ với vợ con đi. Tối đừng có chạy lung tung, cũng đừng đốt nến, nhất là lúc làm “chuyện đó”. Con đã thành gia lập thất rồi, đêm nay ta sẽ không trông con nữa, phải ngoan đấy.”

Tang Hủ: “...”

Làm “chuyện đó”? Không phải là cái “chuyện đó” mà cậu đang nghĩ đấy chứ?

Ông lão thấy Tang Hủ không nhúc nhích, bèn thở dài như thể hận sắt không thành thép, rồi kéo cậu dậy, đẩy vào phòng bên cạnh. Ông lão đóng cửa lại, một mình chắp tay sau lưng đi về phòng.