Chương 18: Cơn ác mộng thứ nhất (17)

Suy nghĩ một lúc, Tang Hủ chọn Hàn Nhiêu.

Đi theo dấu chân của Hàn Nhiêu vài bước, cậu đột nhiên phát hiện có một hàng dấu chân nhỏ rất nông đang đi theo dấu chân của Hàn Nhiêu.

Dấu chân nhỏ này chỉ có một nửa, giống như có người đang nhón chân theo dõi Hàn Nhiêu.

Dấu chân của Hàn Nhiêu vẫn tiếp tục tiến về phía trước một cách liền mạch, không bị gián đoạn, anh ta rõ ràng không phát hiện ra sự bất thường phía sau.

Tang Hủ: “...”

Đồng đội gặp chuyện nguy hiểm như vậy, với tư cách là một người kiên trì giữ vững giới hạn, trong lòng cậu ngay lập tức đã có quyết định.

Cậu chọn một hàng dấu chân khác, quay sang tìm Thẩm Tri Đường.

Xu lợi tị hại, chính là giới hạn của cậu!

Đi theo dấu chân, đến tấm bia đá của Bác Y Đình, phía trước đột nhiên quang đãng, hiện ra rất nhiều đài đình cao chót vót dựng đứng giữa vực sâu.

Trong các đài đình treo rất nhiều quần áo cũ rách...

Không đúng, Tang Hủ nhìn kỹ, cảm thấy không giống quần áo, chất liệu đó, giống như da người đã được phơi khô.

Giữa mỗi đài đình đều có một cỗ quan tài đá, giữa các đài đình được nối với nhau bằng những thang dây.

Nhìn ra xa, rất nhiều thang dây đã mục nát.

Cách Tang Hủ ba đài đình, Thẩm Tri Đường đang còng lưng giơ một ngọn nến, đang trèo lên một đài đình lớn nhất.

Đài đình đó khác với những đài đình khác, trên đó không treo da người, chỉ đặt một cỗ quan quách bằng đá.

Và quan quách đang ở trạng thái mở.

Thẩm Tri Đường ngó đầu vào trong quan quách xem, tự lẩm bẩm:

“Trên quan quách có khắc “Ngũ Li Phủng Thánh”, “Li” là rồng không sừng, là đồ đằng mà các quan viên thời xưa sử dụng.

Người được chôn trong quan tài này, hẳn là người có địa vị tương đối cao trong nhà họ Tang. Trong đồ tùy táng của người này chắc chắn có Bổ Thiên Đan.”

Tang Hủ không vội qua hội hợp với cô ta, cậu đi lại gần hơn một chút, thổi tắt ngọn nến trong tay, nấp sau một cột đá.

Cậu muốn lén quan sát thêm một chút.

Mặc dù cậu không cần Bổ Thiên Đan, nhưng cậu vẫn khá tò mò.

Đan dược có thể kéo dài tuổi thọ của con người, rốt cuộc là thứ gì?

Xung quanh trống trải và tĩnh lặng, cậu nhìn thấy Thẩm Tri Đường lấy ra một thứ gì đó từ trong quan quách, nâng nó lên.

“Bổ Thiên Đan lớn thật...” Thẩm Tri Đường trầm trồ.

Tang Hủ sững người, là cậu nhìn nhầm sao? Thứ mà Thẩm Tri Đường đang cầm trên tay, rõ ràng là một bàn tay cụt của một thi thể cổ xưa khô quắt.

“Mấy người Tang Hủ không có ở đây, mình ăn một miếng trước vậy.” Mắt Thẩm Tri Đường sáng rực lên.

Tang Hủ cảm thấy trạng thái của cô gái này không ổn lắm, lập tức tháo kính, đeo mặt nạ Na vào.

Tầm nhìn lại tối đi mấy phần, cậu nhìn thấy, trên lưng Thẩm Tri Đường có một thi thể cổ cao lớn vạm vỡ đang bám vào.

Quần áo của thi thể đó đã mục nát thành từng mảnh, treo trên người, đầu cúi gục, đặt trên vai Thẩm Tri Đường, như thể đang thì thầm vào tai cô ta, phát ra tiếng “xì xì xì xì”.

Âm thanh này có nhịp điệu quy luật, Tang Hủ đeo mặt nạ Na vào, nhìn thấy sự thật mới có thể nghe thấy.

Chẳng trách Thẩm Tri Đường còng lưng, bởi vì thi thể cổ trong quan quách, đã trèo lên lưng cô ta.

“Chỉ ăn một miếng, phần còn lại để cho họ, mấy người Tang Hủ sẽ không trách mình chứ...” Thẩm Tri Đường cầm bàn tay cụt tím tái, miệng càng ngày càng ghé lại gần.

Tang Hủ tháo mặt nạ Na ra, đeo kính vào, trên lưng Thẩm Tri Đường trống không, chỉ giữ tư thế gù lưng như người già.

Tang Hủ lại đeo mặt nạ Na vào, thi thể cổ đó lại xuất hiện, xì xì thì thầm với Thẩm Tri Đường.

Có nên cứu Thẩm Tri Đường không?

Thi thể cổ đó quá kỳ dị, lỡ như qua đó rồi cũng bị mê hoặc như Thẩm Tri Đường thì phải làm sao? Tiếng xì xì của thi thể cổ đó rõ ràng không ổn, cách xa như vậy mà nghe Tang Hủ cũng đã thấy hơi chóng mặt, huống chi là bị thì thầm vào tai.

Cơ chế của thi thể cổ này là gì? Tại sao đeo mặt nạ Na vào mới có thể nhìn thấy?

Tang Hủ tháo mặt nạ Na ra, rồi lại đeo vào một lần nữa.

Lần này, đầu của thi thể cổ đó đột ngột quay lại, đôi mắt thon dài như thể đang trừng về phía Tang Hủ.

Tang Hủ vội vàng nấp sau cột đá, không nhúc nhích.

Tiếng “xì xì xì xì” lại vang lên, Tang Hủ lén ló đầu ra, Thẩm Tri Đường nuốt nước bọt, sắp cắn vào bàn tay cụt đó.

Phía sau đầu đột nhiên bị một viên sỏi nhỏ ném trúng, cậu quay đầu lại, trên một đài đình cách đó không xa, Hàn Nhiêu và Diệp Tân đang nấp ở đó vẫy tay với cậu.

Tang Hủ đeo mặt nạ Na lên xem, trên lưng hai người đó không có thứ gì bám vào, sau lưng Hàn Nhiêu cũng không có “cái đuôi” nào đi theo.