Chương 15: Cơn ác mộng thứ nhất (14)

Bên trong Quỷ Môn Quan tối đen như mực, trong tay không có nến, đưa tay ra không thấy năm ngón.

Diệp Tân và Thẩm Tri Đường không biết đã đi đâu, Tang Hủ gọi mấy tiếng nhưng không có ai trả lời.

Một lát sau, Tang Hủ phát hiện mình đã lạc mất họ.

Ở một nơi như thế này mà lạc mất đồng đội không phải là chuyện tốt, cậu vội vàng mò mẫm quay lại cánh cổng đá, nhưng tay chạm vào chỉ thấy một bề mặt lồi lõm lạnh lẽo, hoàn toàn không phải là cảm giác bằng phẳng của cổng đá.

Không chỉ không sờ thấy cổng đá nữa, tiếng súng của Hàn Nhiêu cũng không biết từ lúc nào đã không còn nghe thấy.

Cậu nhận ra, chuyện kỳ quái lại xảy ra lần nữa, lối vào lại biến mất.

Cậu hít sâu vài hơi, giữ bình tĩnh, lắng nghe một lúc, xác nhận không gian mình đang ở hiện tại ngoài cậu ra chắc không còn sinh vật sống nào khác, liền lấy từ trong túi vải ra ngọn nến lúc trước thuận tay lấy trên bàn thờ Đấu Mỗ Nguyên Quân, dùng bật lửa châm lên.

Ánh lửa bùng lên, trước mắt sáng bừng, cậu thấy mình đang dựa vào một tấm bia đá, trên đó viết “Tiệm Mạnh Bà”, bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ:

Tiến về phía trước tám dặm, đến Bác Y Đình.

“Tiệm Mạnh Bà”, “Bác Y Đình” là hai trong Âm Sơn Bát Cảnh, đều là những địa danh của Âm Tào Địa Phủ.

Tang Hủ lặng lẽ cau mày, đằng sau Quỷ Môn Quan lại thực sự là âm gian...

Quay đầu nhìn, sau tấm bia đá có một cỗ quan quách.

Ờ, đây không phải là quan tài của Mạnh Bà đấy chứ?

Luôn cảm thấy mình sẽ không xui xẻo đến thế, Tang Hủ cẩn thận xem hoa văn trên quan tài, cậu không am hiểu về di vật văn hóa gì cả, nhưng trí nhớ tốt, cậu nhớ hoa văn trên cỗ quan tài này chính là hoa văn trong những hang động trước Quỷ Môn Quan.

Người được chôn trong quan tài tám phần là tổ tiên nhà họ Tang, chứ không phải Mạnh Bà.

Nghĩ vậy, trong lòng yên tâm hơn nhiều.

Cậu đang chuẩn bị rời đi, bỗng nghe thấy tiếng “cạch” một tiếng từ quan tài, từ khe hở của nắp quan tài thò ra mấy ngón tay tím tái.

Ngón tay này vừa nhìn đã biết không thuộc về con người, Tang Hủ da đầu tê dại, nhanh chóng bê một tảng đá lớn đến, đè lên trên quan quách.

Ngón tay không ra được nữa, cậu nghe thấy tiếng móng tay cào quan tài từ bên trong, tiếng “xèn xẹt” nghe đến rợn người.

“Hừ.” Phía sau truyền đến một tiếng cười lạnh.

Cậu quay đầu lại nhìn, không có gì cả, tháo kính ra, trong tầm nhìn mờ ảo xuất hiện một bóng người áo đỏ đeo mặt nạ Na.

Là Chu Hà.

Lời tổ huấn nói: [Trong miếu thờ thiên nữ, cúi lạy dâng huyết thực.]

Giọng địa phương nặng, mấy câu này họ dịch sang tiếng phổ thông, có vài chữ đã dịch sai.

Lời tổ huấn thực ra phải là: [Trong miếu thờ thiên nữ, bái Na dâng huyết thực.]

Người họ nên lạy không phải là Đấu Mỗ Nguyên Quân, mà là Chu Hà.

“Xin lỗi, trước đây đã mạo phạm ngài.” Tang Hủ thành khẩn xin lỗi.

Chu Hà nheo mắt đánh giá cậu: “Ta không thấy em có chút áy náy nào.”

Tang Hủ tiếp tục xin lỗi: “Tôi sai rồi.”

“Hừ.”

“Ngài có biết làm thế nào để ra ngoài không?” Tang Hủ hỏi.

Chu Hà khoanh tay nghiêng đầu nhìn cậu: “Tại sao ta phải nói cho em biết?”

Tang Hủ im lặng một lúc, hỏi: “Chúng ta không phải là vợ chồng sao?”

Bóng người áo đỏ ở xa biến mất, một giây sau, chiếc mặt nạ Na dữ tợn đã xuất hiện ngay trước mắt.

Hàng mi dài và cong của Tang Hủ khẽ run lên, cậu cảm nhận được Chu Hà đang đánh giá mình.

Người đàn ông kiêu ngạo này dường như đang ngắm nghía một món đồ ngọc, cẩn thận, chuyên chú, ánh mắt như lửa, nóng rực khắp khuôn mặt cậu.

“Ta nhớ, em không muốn thành thân với ta.” Chu Hà hừ một tiếng: “Không muốn cũng vô dụng, nhà họ Tang đã hiến em cho ta, em không có chỗ để phản kháng.”

Nghe hắn nói xong, Tang Hủ bỗng nhớ lại người gọi điện bí ẩn đã nói rằng một gia tộc nào đó đã hiến mình cho hắn.

Lẽ nào Chu Hà chính là người gọi điện đó?

Lòng Tang Hủ thắt lại, hỏi: “Là ngài gọi điện cho đài phát thanh Ác Mộng?”

“Đài phát thanh gì?” Chu Hà nhìn cậu một cách khó hiểu: “Em đang nói gì vậy?”

Tang Hủ: “...”

Xem ra không phải là Chu Hà.

Người gọi điện bí ẩn đó nghe có vẻ rất tà ác, hoàn toàn khác phong cách với Chu Hà.

“Không có gì, em muốn nói là.” Tang Hủ nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ Na dữ tợn của hắn: “Em nguyện ý gả cho ngài.”

Chu Hà “chậc” một tiếng, có vẻ không tin lắm: “Vậy sao?”

Con ngươi của Tang Hủ đen và trong, sáng ngời và thành khẩn.

Người bình thường khi nói dối sẽ không có ánh mắt trong trẻo như vậy, trừ khi cậu là một kẻ lừa đảo bẩm sinh.