Ngày 21 tháng 12 năm 2024, nhà tang lễ núi Đình Tử, thành phố Nam Kinh.
Mùa đông trời tối sớm, mới hơn bảy giờ mười lăm mà đất trời đã chìm trong một màu tăm tối.
Gần đây xảy ra một vụ tai nạn xe liên hoàn, hôm nay số thi thể đặc biệt nhiều, tổng cộng hơn hai mươi thi thể, tất cả đều được bọc trong túi đựng xác màu đen rồi chuyển vào trung tâm bảo quản.
Có vài thi thể ngày mai sẽ tổ chức lễ tiễn biệt, An Hòa phải tăng ca để khâu lại vết thương, vệ sinh và trang điểm cho họ.
An Hòa là người làm việc muộn nhất, mấy đồng nghiệp đã về hết, chỉ còn lại một mình cô chỉnh trang dung mạo cho một cô gái trẻ chết trong vụ tai nạn.
Cô gái có nét mặt rất thanh tú, lông mi vừa dày vừa dài, đôi mắt tựa như hạt lưu ly trong suốt. An Hòa liếc nhìn tấm thẻ tên của cô ấy, cô gái mới hai mươi tuổi, đang là sinh viên năm hai, tên Thẩm Tri Đường.
Người đẹp tên cũng đẹp, thật quá đáng tiếc.
Làm xong việc, cô đẩy thi thể vào tủ đông lạnh, cởi đồng phục rồi chuẩn bị tan làm. Cô cầm lấy điều khiển từ xa, nhấn nút tắt đèn của trung tâm bảo quản, cả thế giới lập tức bị bóng tối bao trùm. Ngay lúc cô định rời đi, sau lưng bỗng vang lên những tiếng thì thầm như có như không.
“Ai đó?” Cô bật đèn, quay đầu lại nhìn.
Trung tâm bảo quản trống không, chỉ có những dãy tủ đông lạnh bằng thép nằm ngang dưới ánh đèn sáng rực.
An Hòa ngờ rằng mình đã nghe nhầm, dù sao cũng đã bận rộn cả ngày, có lẽ vì quá mệt nên sinh ra ảo giác thính giác.
Cô lại tắt đèn, và một lần nữa, những tiếng thì thầm dày đặc xuyên qua không khí lạnh lẽo, truyền đến tai cô.
Cô giật nảy mình.
Sau khi đứng đờ ra một lúc lâu, cô dần bình tĩnh lại đôi chút, vểnh tai lên nghe, tiếng thì thầm dường như phát ra từ phía những chiếc tủ đông lạnh.
Lẽ nào có người còn sống nhưng lại bị nhầm thành thi thể rồi nhốt vào tủ đông? Khả năng này cực kỳ thấp, bởi cô và đồng nghiệp đã dành cả ngày để trang điểm cho những thi thể này rồi.
Nhưng tiếng thì thầm thực sự phát ra từ phía tủ đông, khiến cô không thể không nảy ra suy đoán hoang đường này.
Cô bật đèn lên, nhìn những chiếc tủ đông lạnh im lìm, run rẩy hỏi: “Có ai còn sống không?”
Không có ai trả lời.
Cô do dự một lúc lâu, cầm điều khiển đi đến trước tủ đông, áp tai vào cánh cửa lạnh ngắt. Bên trong tủ im phăng phắc, không có tiếng người nói. Quả nhiên là ảo giác. Cô bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Ngay lúc cô định quay người rời đi, tay cô vô tình chạm vào mép bàn làm việc, chiếc điều khiển rơi xuống đất, và cô vừa hay giẫm phải nút công tắc đèn.
Đèn vụt tắt, trung tâm bảo quản thi thể chìm vào bóng tối.
Ngay lúc này, cách một lớp thép, những tiếng thì thầm tựa thủy triều ập vào tai cô.
“Thẩm Tri Đường, Diệp Tân, Hàn Nhiêu...”
Dường như tất cả thi thể trong tủ đông đều đã sống lại, áp sát vào cánh cửa lạnh lẽo mà thì thào khàn khàn.
Họ gọi hết tên này đến tên khác, giống như một loại thần chú bí ẩn nào đó.
Vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi bỏ chạy, An Hòa nghe thấy các thi thể gọi tên:
“An Hòa.”
...
Bên cạnh bàn học, Tang Hủ vừa nghe câu chuyện ma trên radio, vừa gà gật buồn ngủ.
Chán thật, mười câu chuyện ma thì có đến chín chuyện xảy ra ở nhà tang lễ.
Cậu cau mày nghịch chiếc radio cũ kỹ này. Hai ngày trước, ngoài cửa bỗng có một gói hàng kỳ lạ, chính là chiếc radio này.
Người gửi ghi tên bố cậu, cậu nghi có người đang chơi khăm mình, vì bố mẹ cậu đều đã thiệt mạng trong một vụ hỏa hoạn hai mươi năm trước.
Cậu sống hòa nhã, đối xử tốt với mọi người, làm việc chăm chỉ, không có bạn gái, không có đời tư, là một nhân viên gương mẫu của thời đại, ai lại đi đùa với cậu chứ?
Tất nhiên, cậu không phải là kiểu người răm rắp nghe lời, có một số việc công ty không khuyến khích, cậu vẫn sẽ làm.
Ví dụ như tăng ca cuối tuần.
Chiếc radio là kiểu phổ biến trong những năm bảy mươi, tám mươi, có tay xách và hai loa lớn màu đen.
Hàng nút xoay ở trên cùng, Tang Hủ đã thử rất nhiều lần, chiếc radio này chỉ có thể bắt được một kênh duy nhất tên là “Đài Phát Thanh Ác Mộng”, mỗi ngày kể một câu chuyện ma nhạt nhẽo.
Chuyện hôm nay là về nỗi kinh hoàng ở nhà tang lễ, một mô típ cũ rích.
“Câu chuyện hôm nay đến đây là hết rồi, thế nào? Các bạn thính giả có hài lòng không?” Người dẫn chương trình trên đài cười khúc khích.
Tang Hủ chẳng hài lòng chút nào, thầm phàn nàn, không thể có chút sáng tạo nào sao?
Người dẫn chương trình nói: “Ối chà, hình như có bạn thính giả cho rằng câu chuyện hôm nay cũ quá.”
Tang Hủ: “...”
Chắc là trùng hợp thôi, làm sao người dẫn chương trình có thể nghe thấy tiếng lòng của cậu được?
Người dẫn chương trình lại cười khúc khích: “Bây giờ mời bạn quay đầu lại nhìn xem, tôi đang đứng ngay sau lưng bạn đấy.”