Hoàng đế đặc cách cho Cố Diễn Minh nghỉ ngơi một ngày, hôm sau mới cần vào cung yết kiến. Nhờ vậy, hôm nay cả nhà mới có dịp sum họp.
Quản gia Bồ Lương cho người hầu dọn món lên, bày biện xong xuôi, liền lui ra ngoài. Trên bàn tiệc chỉ còn lại ba cha con họ.
Thái úy phủ nhìn bề ngoài thì vô cùng vẻ vang, nhưng so với các thúc bá trong họ, nhà nào cũng có sáu bảy người con trai, thì nhân khẩu lại không được đông đúc cho lắm. Cố Diễn Từ vừa đến tuổi đã bị đưa vào cung, mà người vợ cả của Cố Vũ Bách cũng đã qua đời. Trong nhà ít người, nên ai cũng mong có thể náo nhiệt hơn một chút. Ngay sau đó, Cố Diễn Minh lại cưới con gái của Ngự sử Trần gia là Trần Hi Hoa. Tưởng chừng như cuối cùng cũng đón được một chuyện vui, nào ngờ Trần Hi Hoa sau khi sinh con chưa được bao lâu thì bạo bệnh qua đời. Cũng trong năm đó, Cố Diễn Minh đã tự mình xin đi Mạc Bắc trấn giữ biên quan. Ngoài lý do chiến sự, còn có cả nguyên nhân từ nỗi thất ý của hắn.
Sau niềm vui đoàn tụ, Cố Vũ Bách cẩn thận đánh giá trưởng tử của mình. Dù biết con trai mình ở trong quân ngũ, lại phải chịu đựng khí hậu khắc nghiệt và chiến sự ép người, nhưng dáng vẻ này của Cố Diễn Minh vẫn vượt xa sức tưởng tượng của ông. "Xem ra những năm nay, con đã tự làm khổ mình rồi." ông nói.
Ánh mắt của Cố Diễn Dự lướt qua vài sợi tóc bạc lấm tấm bên thái dương và làn da thô ráp của huynh trưởng. Ánh mắt nàng khẽ lay động, nhưng nàng không nói lời nào.
Cố Diễn Minh lên tiếng, giọng nói vẫn mang vẻ ôn hòa và thân thiết cố hữu: "Mạc Bắc vừa khô vừa lạnh, chiến sự lại căng thẳng. Mọi chuyện đều là thuận theo tự nhiên thôi, phụ thân không cần phải bận lòng đâu ạ."
Ánh mắt Cố Vũ Bách dừng lại trên những vết nứt nẻ nơi đầu ngón tay của con trai. Cuối cùng, ông thu ánh mắt lại, không ôn chuyện cũ nữa, mà chuyển sang nói chuyện chính.
Hoàng đế đã già rồi, mà các hoàng tử dưới gối có thể nói là hội tụ đủ cả bốn chữ "già, trẻ, bệnh, tật", chẳng còn lại người con nào tài cán. Về người kế vị, Hoàng đế vẫn chưa tỏ rõ ý định, nên các đại thần đều mang tâm tư riêng. Người được xem trọng nhất có hai người: một là Tuyên Vương Nhϊếp Hoằng Cảnh, người em trai ruột xếp thứ bảy của Hoàng đế, cùng cha cùng mẹ, tướng mạo bất phàm, lại chưa quá già; người còn lại là Kiến An Hầu Nhϊếp Vinh, con trai của Thụy Vương, tức Ngũ Vương gia, đây là người hiếm hoi trong hoàng tộc có quân công trong tay. Vốn dĩ Thụy Vương cũng không phải là lựa chọn tồi, nhưng tiếc là ông ta đã quá già, trông có vẻ cũng sắp nối gót Hoàng đế đến nơi, nên chẳng ai tốn công sức đưa ông ta lên ngôi chỉ để trị vì thêm một hai năm, mà đều dồn hết ánh mắt vào trưởng tử của ông ta. Nghiêm gia và Thụy Vương có quan hệ thông gia, nên đã sớm buộc chặt vào nhau, lập trường vô cùng rõ ràng.