Chương 13

Tiếc là chẳng được mấy năm, Ngô Tam Tư đã không từ mà biệt. Cố Diễn Dự chỉ lờ mờ dò hỏi được rằng ông và Cố Vũ Bách có lẽ đã xảy ra chuyện không vui nào đó, nhưng đây là chuyện của cha và thấy, nên nàng cũng không thể tìm ra được kết quả. Bao năm qua, nàng vẫn luôn cố gắng tìm kiếm Ngô Tam Tư. Cố Diễn Dự tin chắc rằng, cho dù không có tin tức cụ thể, vị lão thư sinh ấy nhất định vẫn còn sống, và đang tiếp tục “gây họa cho nhân gian” ở một nơi nào đó.

Ngược lại, Cố Vũ Bách lại rất để tâm đến người này, ông ta đã vài lần dò hỏi Cố Diễn Dự xem trước khi đi, Ngô Tam Tư có để lại lời gì không. Lúc đó, Cố Diễn Dự đã rất giỏi giả ngốc, diễn trọn vẹn mười phần ngây ngô từ sáu phần thật. Thực ra Ngô Tam Tư đúng là có để lại lời nhắn, nhưng Cố Diễn Dự vẫn chưa thể lĩnh hội được, đó là bốn chữ – “Phủ ngưỡng vô quý” (Ngẩng đầu không thẹn với trời, cúi đầu không hổ với đất).

Đó là phương châm sống của một vị hiệp khách giang hồ già dặn trong câu chuyện mà Ngô Tam Tư đã từng đọc cho nàng nghe.

Người nọ vận số long đong, vì để sống sót, đã từng lăn lộn trong băng cướp, làm qua đủ thứ việc vặt, làm mưu sĩ cho quan nhỏ, thậm chí từng làm cả ăn mày. Ấy vậy mà, sống đến cuối đời cũng chẳng thể thành danh lập nghiệp. Thế nhưng, khi ở trong băng cướp, ông chưa từng gϊếŧ người vô tội; lúc làm việc vặt thì lại ra tay giúp đỡ những người qua đường túng thiếu... Đến lúc sắp chết, ông tự mình tắm rửa sạch sẽ, bia mộ cũng đã khắc xong, chỉ để lại mấy quan tiền nhờ một chàng trai trẻ chôn cất mình.

Trên bia mộ chỉ khắc vỏn vẹn mấy chữ: Ngẩng đầu không thẹn.

Mãi đến khi người ta thu dọn hài cốt của ông, họ mới phát hiện trên người ông luôn có một chiếc ấn chưởng môn. Lúc này, họ mới biết thời trẻ vị này cũng là hậu nhân của một danh môn chính phái, chỉ tiếc là gặp phải thời thế loạn lạc, bản lĩnh còn chưa học đến nơi đến chốn thì sư phụ và các sư huynh đều đã bỏ mạng. Cuối cùng, chỉ còn lại một thiếu niên ngây ngô cùng chiếc ấn chưởng môn. Cả một đời không gặp được cơ duyên tốt đẹp, chẳng thể tạo dựng nên danh tiếng gì, ông đã không học được kiếm pháp của môn phái, cũng chẳng thể làm rạng danh tên tuổi của sư môn. Có lẽ đến cuối cùng, thứ duy nhất mà ông có thể giữ trọn vẹn, chỉ còn lại bốn chữ này mà thôi.