Chương 8

Năm đứa trẻ được nhân viên đưa vào một căn phòng nhỏ, chế độ đãi ngộ đột nhiên tăng lên vài bậc.

So với nhà hát trung tâm rộng lớn đến đáng sợ lúc trước, nơi đây được trang trí ấm cúng và thoải mái, như thể sắp tổ chức một bữa tiệc sinh nhật.

Trên chiếc xe đẩy nhỏ hình kỳ lân chất đầy đồ ăn vặt: Kẹo bông gòn, khoai tây chiên, bánh bông lan chà bông, kẹo cầu vồng, bánh quy bơ…

Các loại nước ngọt được xếp thành hình kim tự tháp, bên trên có một tấm bảng nhỏ vẽ hình mặt cười thật lớn, ghi chú chào mừng mọi người có thể lấy dùng.

Bên cạnh ghế sofa được trang trí tỉ mỉ bằng những quả bóng bay nhiều màu sắc, những bó hoa, những chú khủng long nhồi bông lớn và vịt vàng nhỏ, mọi thứ đều trông thật thư giãn và thú vị.

Người lớn vẫn chưa đến, bên tường có một màn hình TV lớn đang chiếu phim hoạt hình Tom và Jerry, để các bạn nhỏ gϊếŧ thời gian trong lúc chờ đợi.

"Bây giờ vẫn chưa đến lúc kiểm tra, các bạn nhỏ đã vất vả rồi, chị là Tiểu Kinh, có bất kỳ vấn đề và yêu cầu nào cứ nói với chị nhé."

Cô gái trẻ mặc váy dài màu xanh quả táo đang lắc lắc chiếc thẻ nhân viên trong tay, mỉm cười thân thiện và dịu dàng: "Tổng đạo diễn đang nói chuyện với bố mẹ của các con, khoảng hai mươi phút nữa mới đến, trước đó, xin hãy đợi ở đây nhé, được không?"

"Trong tủ có phim "Ultraman", "Câu chuyện về chú chuột chũi", "Crayon Shin-chan", các con có thể đổi đĩa bất cứ lúc nào, hoặc tìm chị giúp đỡ, xem phim hoạt hình mình thích nhé ~"

Tô Trầm không chọn chỗ ngồi của mình, cậu đại khái nhìn lướt qua môi trường trong phòng, rồi quay người nhìn ra ngoài cửa.

Tiểu Kinh nhanh chóng nhận thấy hành động của cậu, liền hỏi: "Con muốn đi tìm bố mẹ à?"

"Cháu muốn ra ngoài đi dạo."

Tiểu Kinh ngước mắt ra hiệu, lập tức có một nam nhân viên đeo thẻ tương tự dẫn đường: "Tôi sẽ đi dạo cùng cháu, có bất kỳ vấn đề gì cháu cứ hỏi tôi."

Tô Trầm khẽ ừ một tiếng, không mấy để tâm đến sự chăm sóc ân cần này, cậu cứ thế bước ra ngoài.

Đây là lần đầu tiên cậu đến Nhà hát lớn Thời Đô.

Là nhà hát cổ điển quy mô lớn nhất thủ đô, kiến trúc phỏng theo hình dáng ốc xà cừ, ánh sáng trời xuyên qua cầu thang trong suốt chiếu xuống từ mái vòm, những bức tường đá đỏ tươi đen thẫm cao vυ"t, nghiêng nghiêng, toát lên vẻ trang nghiêm tĩnh lặng.

Ngay cả người lớn khi đứng giữa không gian này cũng sẽ có cảm giác choáng ngợp như loài kiến đối diện voi khổng lồ.

Tô Trầm ngẩng đầu đi chầm chậm, ngắm nhìn ánh sáng trời, ngắm những bức tượng điêu khắc trên tường đá cẩm thạch.

Ngắm những đĩa nhạc có chữ ký được lưu giữ trong hộp kính, ngắm những bức ảnh đen trắng của các ngôi sao điện ảnh Âu Mỹ từ trăm năm trước.

Người hướng dẫn đi phía sau không ngờ đứa trẻ này lại im lặng đến vậy, tất cả những lời chào hỏi đã chuẩn bị sẵn đều bị nuốt ngược vào trong, cảm thấy có chút lúng túng.

Tô Trầm vừa đi vừa dừng, loáng thoáng nghe thấy tiếng người, liền thử bước tới xem sao.

"Bên đó vẫn đang thử vai." Người hướng dẫn vô thức nói: "Chắc là nhóm người lớn vẫn đang chọn diễn viên, cháu bé…"

Chưa đợi người phía sau kịp cản lại, cậu đã kéo tay vịn bằng đồng trắng, nhìn vào bên trong.

Chỉ là một cái thoáng nhìn.

Giống như đột nhiên mở ra một góc từ cung điện ánh sáng, thoáng nhìn thấy thế giới đối lập u ám và hỗn loạn.

Có hàng chục nam nữ hoặc ngồi hoặc đứng, tay cầm tờ kịch bản mỏng, xếp thành hàng dài chờ được tuyển chọn.

Mọi người đứng dưới ánh đèn vàng vọt, vẻ mặt mệt mỏi, lo lắng, bồn chồn không yên.

Hơi thở của Tô Trầm khẽ khựng lại, còn muốn nhìn vào trong nữa, nhưng khe cửa đã bị một bàn tay khác che lại.

"Đi thôi, chúng ta quay về." Người hướng dẫn mỉm cười: "Trong đó chẳng có gì hay ho đâu."

Thời gian phỏng vấn cuối cùng còn muộn hơn nửa tiếng so với dự kiến.

Ban giám đốc đã họp gấp một cuộc họp nhỏ, đồng thời sắp xếp thêm buổi truyền hình trực tiếp cho các bậc phụ huynh.

Căn phòng nhỏ ban đầu ấm cúng và thoải mái, nhưng khi máy quay được đặt vào, một số đứa trẻ không còn cười nổi nữa.

Những ống kính đen ngòm giống như những con mắt lớn, chằm chằm nhìn không chớp mắt vào mỗi người.

Ba người lớn tùy ý tìm một chỗ ngồi, rồi giới thiệu bản thân với lũ trẻ.

"Được rồi, đại khái là như vậy, các con có thể lần lượt giới thiệu về mình không?"

Biên kịch Văn liếc mắt một cái, nhìn về phía Tô Trầm ở góc chéo đối diện, mỉm cười rạng rỡ: "Bắt đầu từ con nhé, được không?"

Tổng giám chế khẽ ho một tiếng.

Dù có ý định ưu ái cũng đừng thể hiện rõ ràng như vậy, chúng ta tăng cường truyền hình trực tiếp không phải là để tránh hiềm nghi với phụ huynh sao.

Tô Trầm vừa xé một túi bánh mì nhỏ, bất ngờ bị gọi tên, cậu ôm bánh mì trong lòng bàn tay, khẽ hít một hơi.

"Cháu tên là Tô Trầm, năm nay mười tuổi, sinh ngày 27 tháng 1 năm 1995."

"Cháu thích chơi ghép hình, đọc sách." Cậu nghĩ một lát, cảm thấy lý lịch này có vẻ đơn giản quá, nên thêm một mục: "Là ủy viên vệ sinh của lớp ạ."

Biên kịch Văn càng nhìn càng thấy thích, dùng mu bàn tay che đi nụ cười, không nhịn được muốn trêu chọc cậu bé thêm: "Được rồi, Tô Trầm, thành tích học tập của con ở trường thế nào?"

"Môn Ngữ văn tạm ổn ạ, cô giáo nói cháu biết nhiều chữ, làm văn cũng khá." Cậu trả lời thật thà: "Môn Toán rất tệ, thi giữa kỳ chỉ được hơn bảy mươi điểm thôi ạ."

Tô Trầm có một sự thật thà tự nhiên, đến mức mỗi khi mọi người lại gần nhìn kỹ cậu đều sẽ cảm thán rằng đứa trẻ này thật ngoan.