Chương 5

Từ khi vào chỗ ngồi, cậu không hề cố gắng nói chuyện với bất kỳ ai, cũng không hề bộc lộ bất kỳ cảm xúc bồn chồn lo lắng nào.

Ông chú râu dê nhìn ra phía sau cậu, lần lượt đọc ra vài số hiệu.

Nhân viên giơ hai tay lên, ra hiệu cho những đứa trẻ đó có thể đi rồi.

Tiếp đó, cô chú đeo kính đọc ra vài cái tên, lại có thêm người lần lượt rời đi.

Nhìn thấy nhà hát hàng trăm người đã vắng đi quá nửa, số người ở lại ngày càng ít đi.

Tiếng khóc thút thít vụn vặt vọng ra từ cửa nhà hát, cả bé trai lẫn bé gái.

Tô Trầm không để ý đến hành động của họ, ánh mắt lướt qua giữa đội ngũ người lớn.

Có một thiếu niên đút một tay vào túi quần, vừa nghe nhạc vừa nhai kẹo bạc hà.

Anh ta mặc một chiếc áo phông rộng thùng thình họa tiết ngựa vằn, đeo dây chuyền bạc trên cổ, tóc vuốt keo tạo kiểu, trông ngổ ngáo và lộn xộn, đúng kiểu bất cần đời.

Cậu nhìn chằm chằm vào anh một lúc, người kia ban đầu đang nhìn đi chỗ khác, lát sau mới ngoảnh lại, nhướng mày như thể đang hỏi là chuyện gì.

Tô Trầm cũng nhướng mày, không định giải thích, chuyển ánh mắt sang hướng khác.

Thiếu niên bỗng thấy buồn cười, thò tay vào túi lấy ra một hộp thiếc nhỏ màu bạc: "Dùng thử một viên không?"

Tô Trầm lắc đầu, người kia "ồ" một tiếng, cười như không cười: "Không dám à."

"…"

Đạo diễn râu dê đã đi lên cao, quay đầu phát hiện cháu trai mình biến mất, liền gọi lớn giữa đám đông: "Tưởng Lộc, đang làm gì đấy?"

"Đến đây."

Tô Trầm bị bỏ lại tại chỗ cũ, suy nghĩa mmột lát rồi ăn viên kẹo bạc hà.

Là vị việt quất có mùi hơi hắc.

Ba nhân vật chủ chốt được vây quanh đó dường như chỉ cần nhìn bằng mắt cũng có thể quyết định được rất nhiều thí sinh bị loại.

Họ đi dạo hai vòng, số lượng ứng viên trong nhà hát đã giảm đi trực tiếp hai phần ba, việc loại bỏ diễn ra đơn giản và dứt khoát.

Bất kể có bao nhiêu kinh nghiệm, biết nhảy hay từng diễn kịch, nếu thần thái và khí chất không giống nhân vật thì sẽ bị loại bỏ ngay lập tức.

Phần truyền hình trực tiếp đến đại sảnh tầng một, nhiều phụ huynh đã tái mét cả mặt.

Họ không ngờ mọi chuyện lại tàn khốc đến mức này, có người giây trước vừa mới tìm thấy con mình đang ngồi ở đâu trong hàng trăm đứa trẻ, giây sau đã phải vội vàng đứng dậy đón con về nhà.

Lương Cốc Vân lo lắng theo dõi đến cuối cùng, cho đến khi đạo diễn và biên kịch rời đi, nhân viên thông báo nghỉ giữa giờ, bà mới như thể cuối cùng cũng nhớ ra cách hít thở.

"Trầm Trầm vẫn còn ở trong đó, đúng không?"

Bà cầu cứu nhìn chồng: "Chúng ta không bỏ sót gì chứ?"

"Không, danh sách bị loại vừa nãy cũng đã đọc qua hai lần rồi."

Tô Tuấn Phong cuối cùng cũng kiếm được một chỗ đứng, vừa nãy còn bị những người khác chen chúc đến mức suýt phải nhón chân.