Chương 49

Tưởng Lộc lơ đãng nghe những lời vô nghĩa của họ, quay đầu lại vừa hay đối mắt với Tô Trầm.

Anh vừa định chào hỏi, thế giới đột nhiên chìm vào bóng tối.

"Chết tiệt! Mất điện rồi!!"

"A a a a cứu mạng…"

"Cứu mạng gì mà cứu mạng, rắn có chạy ra đâu, đèn pin đâu? Trợ lý tìm đèn pin ở đâu, những người khác đứng yên tại chỗ đừng di chuyển!"

Bóng tối tuyệt đối là không thể nhìn thấy gì như thể tất cả các giác quan đều bị tước đoạt ngay lập tức, không thể xác định sự tồn tại của bản thân hay bất kỳ vật gì.

Tô Trầm sống ở khu dân cư cũ, nhà cậu thỉnh thoảng mất điện nên đã quen rồi, rơi vào bóng tối hoàn toàn chỉ chớp chớp mắt, thành thạo chờ người ta tìm đèn pin đến.

Cậu không có phản ứng gì, còn trấn an vỗ vai chị trợ lý bên cạnh, bình tĩnh đến mức trông rất đáng yêu.

Xa xa vọng lại tiếng dây thép rung động, nghe như có ai đó đang vượt rào.

Một lúc sau, một người có thân hình nhanh nhẹn đáp xuống bên cạnh Tô Trầm, khi tiếp đất một tay chống đất, trọng tâm rất vững.

"Sợ không?" Tưởng Lộc hỏi: "Tôi nhớ đường, đưa cậu về trước nhé?"

Tô Trầm trong bóng tối hoàn toàn không nhìn thấy hình dáng anh, vươn tay dò dẫm về phía nguồn âm thanh vừa hay nắm lấy được góc áo của anh.

"Cảm ơn." Cậu không chắc chắn nói: "Anh đặc biệt leo tường qua tìm em sao?"

Tưởng Lộc: "…"

Anh thực sự không giỏi đối phó với đứa trẻ này.

"Bố mẹ cậu bảo tôi phải chăm sóc cậu thật tốt." Anh mặc kệ cậu kéo góc áo, lười biếng nói: "Tôi sợ có người sẽ sợ đến phát khóc trong căn nhà rắn tối om này."

"Em hơi lạnh." Tô Trầm thành thật nói: "Nhưng không sợ lắm, anh không cần lo lắng."

Tưởng Lộc im lặng hai giây, cởϊ áσ khoác ngoài khoác lên cho cậu.

Anh cúi người thắt hai tay áo lại trước ngực cậu, luôn cảm thấy thằng nhóc này gầy nhỏ đến mức giống như một con vật nhỏ lông xù.

Giống cái gì nhỉ…

"Anh ơi." Tô Trầm thì thầm: "Anh gần đây thật sự không hút thuốc nữa rồi đấy."

"Mặc kệ cậu."

Đoàn làm phim nhanh chóng tìm được nến và đèn pin, nhưng vì lo lắng cháy nổ, họ thà tốn tiền mua pin đèn pin còn hơn, nên tất cả nến đều bị đặt sang một bên.

Trong chốc lát, thế giới như thay đổi sang một chiều không gian khác, ánh sáng đến từ nhiều góc của đèn pin, hình dáng con người lúc ẩn lúc hiện, mọi tiếng ồn ào đều bị pha loãng, chỉ còn lại tiếng chim hót xa xăm.

Trời đã tối, trong nhà hay ngoài trời đều tối đen như nhau.

"Đạo diễn, tối nay không quay được nữa rồi." Ai đó bỗng hét lên: "Cách đây một cây số có một đội thi công sửa đường, họ dùng xẻng đào đứt cáp điện rồi."

Lão đạo diễn Bốc chửi thề một tiếng, ra lệnh cho thư ký tổ chức sơ tán có trật tự, đồng thời xác nhận các cửa sắt xung quanh hang rắn đã được đóng chặt, đừng để xảy ra chuyện gì rắc rối.

Sau khi xác nhận lại nhiều lần, mọi người rút lui ra dưới bầu trời đầy sao ngoài trời, hiếm khi gặp được một đêm rảnh rỗi như vậy.

Các khách sạn cách đó không xa đương nhiên cũng mất điện hết, máy phát điện diesel đều được chuyển đến kho lạnh, đảm bảo các loại thực phẩm không bị hư hỏng.

Về phòng cũng chẳng có việc gì làm, trong phòng tối om một mình cũng sợ, chi bằng tụ tập lại ngắm sao.

"Nhân cơ hội này, chúng ta nướng thịt đi?"

"Được đấy, tôi đi lấy than, Tiểu Cung đi kiếm ít cánh gà, khoai tây, xúc xích gì đó đi!"

Tô Trầm từ khi biết Tưởng Lộc vượt tường sắt sang vẫn luôn đi theo sau anh, ai đó chào hỏi cũng ôn hòa gật đầu, chỉ là Tưởng Lộc đi đâu thì cậu đi đó, như một cái đuôi nhỏ lặng lẽ.

Tưởng Lộc trước đây từng có vài người bạn xấu nhưng chưa từng gặp phải tình huống như bây giờ, đôi khi đi vài bước quay đầu lại nhìn, bắt gặp thấy đôi mắt sáng lấp lánh của cậu dưới bầu trời sao.

Anh dường như không biết cách nói chuyện tử tế, nhướn mày hỏi ngược lại: "Không phải nói không sợ sao?"

"Không sợ." Tô Trầm cười: "Nhưng đi theo anh Tưởng Lộc, em cảm thấy rất vui."

"…"

Tưởng Lộc nghiến răng ken két, thầm nghĩ thằng nhóc này khắc mình.

Mọi người cười đùa dựng lên đống lửa trại và bếp nướng, còn có người chạy vào khách sạn lấy ra đàn guitar và kèn harmonica, gọi mọi người xung quanh cùng ngồi lại thư giãn.

Đạo diễn Bốc hiếm khi không phải lo lắng về việc quay phim không xong, nhân tiện ngồi cạnh bạn cũ, cùng họ cụng ly uống cạn những ngụm bia lạnh lớn.

Tiện thể còn quay đầu nhìn Tưởng Lộc một cái.

"Cháu không được uống."

Người sau nhún vai, tay đưa ra được nửa chừng, liền chuyển sang lấy hai lon nước ngọt có ga lạnh.

Ngẩng đầu lên là bầu trời đêm trong vắt sâu thẳm, ánh sao lấp lánh điểm xuyết, nhấp nháy không ngừng trong điệu guitar nhẹ nhàng.