"Điều kiện?"
"Nếu con viết thư, làm đồ vật hay để lại bất kỳ dấu vết nào cho một bộ phim." Ông nhìn Tô Trầm, vẻ mặt nghiêm túc: "Sau khi bộ phim này kết thúc, con phải tự tay đốt chúng đi."
"Con phải làm như vậy."
Tô Trầm sững sờ, cười phản bác.
"Không hay đâu, tiếc lắm ạ."
Chẳng phải nên giữ lại một thứ gì đó làm kỷ niệm sau này sao.
"Con có thể mang đạo cụ nhỏ của đoàn làm phim về làm kỷ niệm, rất nhiều người làm vậy, chẳng hạn như trượng phép, áo bào, thậm chí có diễn viên còn mang cả tóc giả về nhà."
"Nhưng những thứ con tự tay làm, tự tay viết, bất cứ thứ gì kết nối con với nhân vật đó, cuối cùng đều phải đốt đi."
Tô Trầm nhận ra ông không đùa, hồi lâu nói: "Nghe có vẻ khó làm quá."
"Nếu là con, con sẽ rất tiếc nuối."
"Ừm, cho nên phải thận trọng."
Lão đạo diễn nắm tay cậu, ánh mắt kiên định.
"Có những việc, dù tiếc nuối đến mấy cũng phải làm."
Giống như bướm phải rời khỏi cái kén do chính nó tạo ra.
Không có con bướm nào bị mắc kẹt chết trong cái kén của chính mình.
*
Vạn Phong Tập mang đậm nét chợ phiên ở thung lũng Đông Nam Á, đoàn làm phim để thể hiện sự hưng thịnh và phồn hoa của thương mại đa quốc gia gần như đã dọn cả một nửa chợ đồ cũ đến đây.
Trái cây dễ hỏng nên họ dứt khoát bày la liệt mô hình nhựa, từng có diễn viên quần chúng tùy tiện vớ một quả lén cắn một miếng liền ho sặc sụa ra đầy miệng bọt trắng như tuyết.
Những đồ trang trí như bát đồng, đèn bạc càng phải bày ra khí thế của một kho hàng, lụa là gấm vóc treo khắp nơi, trời mưa còn phải vội vàng tìm người thu dọn.
Ống kính quay một tấc, bối cảnh phải bày trí một thước, cảnh càng nhiều thông tin thì càng khiến khán giả cảm nhận được sự chân thực từ mọi ngóc ngách.
Sở thích của Tô Trầm ngoài giờ làm bài tập gần đây là đi dạo quanh khu cảnh Vạn Phong Tập, còn vui hơn cả đi siêu thị lớn.
Những chuỗi ngọc, tượng Phật ngọc trắng cao bốn năm tầng, tượng Bồ Tát đồng vàng cùng đủ loại hương liệu, tranh chữ thư pháp, tất cả đều được sắp xếp cẩn thận ở những góc đẹp nhất, khiến người ta hoa cả mắt.
Cậu không khỏi nghĩ đến những lời ông Bốc đã nói với mình trước đó.
Có thể mang đạo cụ nhỏ của đoàn làm phim về, nhưng phải đốt những thứ mình tự tay làm.
Cậu không dám tùy tiện lấy đi bất cứ thứ gì thuộc về đoàn làm phim, có lẽ vì quá tuân thủ kỷ luật, dù có nhân viên cho phép, cậu vẫn luôn có cảm giác bất an như đang trộm đồ công.
Càng như vậy, cậu càng không nỡ vứt bỏ hay đốt đi những thứ thuộc về mình.
Nói như vậy, một quyển kịch bản đầy những ghi chú và vẽ vời sau này cũng phải đốt đi sao?
Mấy tháng trời ghi chép những bài học diễn xuất cũng phải đốt sao?
Tô Trầm buồn bã thở dài, trong lòng vẫn cảm thấy phản đối.
Cậu không làm được.
"À, mà anh Tưởng Lộc đâu rồi?"
"Anh ấy đến Xà Quật rồi, nói là không yên tâm."
"Gì cơ? Cháu cũng muốn qua xem."
"Không hay đâu." Trợ lý khó xử nói: "Ở trong đó đang bố trí rắn thật đấy, tôi sợ cháu sẽ bị dọa."
Hiện tại công nghệ trong nước còn hạn chế, muốn tạo ra hiệu ứng vạn rắn cuộn trào thực sự, vẫn cần sự hỗ trợ của vật thể và cảnh thật nhất định.
Các nhân vật trong phim theo bản đồ tìm người trong hang rắn, hoàn toàn dựa vào Cơ Linh cõng Nguyên Cẩm đồng thời đu dây qua hang động đến bờ bên kia.
Trong hang động này có sương độc màu vàng kim chết chóc và cả dòng sông ngầm chảy róc rách.
Mắt rắn phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh lục yếu ớt trong bóng tối như một đàn đom đóm.
Tô Trầm đến trường quay mới thấy đoàn làm phim thật sự đào một con sông ngầm tạo ra một hang động dài hai mươi mét trong nhà.
Để đảm bảo lúc quay phim có thể lấy cảnh đa góc độ, hang rắn sông ngầm cần được làm bán mở đồng thời dùng lưới sắt chặn đường đi của rắn.
Đồng thời, con sông được làm cho chảy bằng đường ống ngầm, hàng chục con rắn nhỏ không độc thè lưỡi bơi lội qua lại, còn có đạo cụ trăn giả được đặt công tắc không dây, khi nhận được tín hiệu sẽ dùng xương khớp linh hoạt bò lên nhô ra khỏi mặt nước.
Hang động tối tăm được bố trí lưới thép dày đặc trong khu vực quay phim đảm bảo sẽ không có tình huống rắn bò lung tung khắp đoàn do sơ suất của ai đó.
Tô Trầm đứng cách hai lớp lưới thép xa xa nhìn vào trong, vì chiều cao không đủ, cậu cố gắng nhón chân nhìn vào.
Tưởng Lộc khoanh tay đứng bên trong, quan sát phạm vi không gian treo dây cáp.
Anh cần cõng Tô Trầm luồn lách giữa các hang đá, thỉnh thoảng còn thực hiện cảnh quay đặc tả mũi chân chạm đầu trăn.
"Có chắc an toàn không?" Trợ lý đạo diễn bên cạnh lo lắng nói: "Dù sao cậu ấy mới mười bốn tuổi, cõng Tô Trầm liệu có đủ thể lực không…"
"Có hai cách, một là Tô Trầm cũng treo dây cáp, hai là cắt thành hai cảnh, thực ra đa số cảnh quay cậu ấy cõng là người giả mặc đồ Nguyên Cẩm, không lộ mặt là được."
Người huấn luyện rắn đang cầm chĩa sắt, nhai trầu và lẩm bẩm với nhân viên đạo cụ về việc cần cải thiện ở đâu.