Giang Chỉ Yên lúc nãy còn đang thư thái, nghe nói lão gia sắp đến đã không còn màng nghỉ ngơi, cố gượng cười nói: "Nào nào nào, quay xong sớm thì sớm chuyển cảnh, chúng ta không thể lãng phí thêm thời gian nữa."
Tưởng Lộc nhỏ giọng: "Chị ơi chị sợ ông ấy đến mức nào vậy…"
Giang Chỉ Yên trừng mắt nhìn lại.
"Nói thế này nhé." Phó đạo diễn bên cạnh châm một điếu thuốc, nhếch môi hút một hơi: "Trong đoàn phim của chúng ta có một nửa số diễn viên trẻ, phàm là người xuất thân từ trường lớp chính quy, đều từng được lão nhân gia đó chỉ dạy qua, hiểu chưa?"
"Đừng hút thuốc." Tưởng Lộc dùng khuỷu tay đẩy anh ta một cái: "Ở đây ngột ngạt lắm, không thông gió tí nào, dập đi cho rồi."
"Được, các bộ phận chuẩn bị!"
*
Ngay khoảnh khắc bình rượu lưu ly vỡ tan, Cơ Linh như chim hồng hạc vươn cánh, xoay tay áo đỡ lấy toàn bộ những mảnh vỡ như pha lê.
"Vạn cung chủ đừng hung dữ vậy chứ." Thiếu niên cười nói: "Cậu ta còn không tự mình đi lại được, chúng ta bắt nạt thì không hợp đạo lý."
Khi bình rượu bên cạnh đột nhiên nổ tung, Nguyên Cẩm mắt không chớp, hơi thở cũng không thay đổi.
Chỉ là tay phải nắm chặt tựa ghế, toàn thân tỏa ra khí lạnh.
"Cậu ta không đi lại được sao?" Vạn Diệu Chi chơi đùa nói: "Ngươi còn không biết đi."
"Ta lần này đến đây, không phải để bán nụ cười." Nguyên Cẩm lạnh lùng ngắt lời: "Nếu nịnh nọt khúm núm có thể thành chuyện vậy thì từng bước một quỳ lạy ba lạy chín khấu đầu từ chân núi leo lên, chẳng phải có thể dễ dàng trở thành chủ nhân của Vạn Phong Tập rồi sao?"
Cơ Linh trong bóng tối nhéo cậu một cái.
Huynh đệ à, huynh có thể đừng châm lửa nữa được không, huynh không bán nụ cười thì một mình ta bán mệt lắm có biết không!
"Vậy mời đi đi." Người phụ nữ bình thản nói: "Xem ra ngươi trốn thoát rất ung dung, một mình có thể làm được mọi thứ."
Cơ Linh vừa định mở lời, mấy chiếc bình lưu ly bên cạnh đã rung chuyển, y như tâm trạng không vui lúc này của cô ta.
Ôi, hai quả trứng khó tính.
Một người không thể nói chuyện đàng hoàng với người khác, người kia không vui thì làm nổ tung người ta.
Cứ thế này mà còn muốn lật ngược tình thế về nhà làm hoàng đế…
Hắn không muốn gây thêm rắc rối, đẩy xe lăn định quay người dời đi, giây tiếp theo cổ tay đã bị một bàn tay lạnh lẽo khác nắm chặt.
"Vạn Diệu Chi." Nguyên Cẩm mở miệng nói: "Ta một mồi lửa là có thể gϊếŧ chết ngươi."
Người phụ nữ đột nhiên ngẩng đầu, không giận mà cười: "Ngươi đang đe dọa ta sao?"
"Rất dễ đoán ra mà, phải không?" Cậu không nhanh không chậm nói: "Vạn Phong Tập thu hút khách thập phương, không thu một xu cũng sẽ mở rộng đường tài lộc, huyết mạch chẳng phải ở…"
"Ngươi muốn gì?" Cô ta nhìn chằm chằm cậu, năm ngón tay siết chặt, sát ý không giảm: "Nói sai thêm một lời, ngươi có thể trực tiếp ngủ trong quan tài."
"Không phải ta muốn gì." Nguyên Cẩm nghiêng đầu cười: "Mà là ngươi muốn gì."
"Ta làm hoàng đế, có thể trực tiếp cắt nửa kinh thành cho ngươi."
"So với vùng biên giới ba nước hoang vắng không người, nửa kinh thành bảo địa gần cảng chẳng lẽ không đủ hấp dẫn ngươi sao?"
Cơ Linh đứng ngoài nghe khoảng hết nửa nén hương, đột nhiên vỗ tay: "Ôi — tôi đã theo kịp hai người đang nói gì rồi!"
"Hoá ra là vậy! Yếu tố quan trọng là ở đó!"
Hai người cùng quay đầu lại trừng mắt nhìn hắn.
Thiếu niên vẫy tay: "Hai người cứ tiếp tục đi…"
"Ngươi còn chưa ngồi lên ngai vàng, nhưng đã rất giỏi hứa hẹn rồi." Vạn Diệu Chi nhíu mày nói: "Bây giờ ngay cả một đứa trẻ mười hai tuổi cũng dám đến đây đàm phán điều kiện với ta."
"Cậu ta sắp mười ba rồi." Cơ Linh lại không nhịn được xen vào.
"Trông cũng chỉ như một cây mầm bé nhỏ."
Người phụ nữ ngả người ra sau, tùy tiện bóc một quả nho: "Nói đi cây mầm nhỏ, ngươi lấy gì để đảm bảo những điều này?"
"Nếu ta thật sự hao tâm tổn trí giúp ngươi lên ngôi, ngươi qua cầu rút ván lập tức trở mặt, dù có bị nghiền xương thành tro cũng không bù đắp được những tổn thất mấy năm qua."
Nguyên Cẩm im lặng một lúc, quay đầu nhìn Cơ Linh.
"Ngươi nói xem phải làm sao."
Cơ Linh vẫn đang ngoáy tai, vẻ ngoài thần võ lúc vừa xuất hiện của hắn về cơ bản đã tan biến: "Giờ ngươi không thông minh nữa sao?"
"Tôi không muốn động đậy nữa." Cậu dựa vào xe lăn, rầu rĩ thở dài: "Đói quá, muốn ngủ."
"…"
Họ đã đi đường liên tục, hai ba ngày nay chưa được nghỉ ngơi đàng hoàng.
Rốt cuộc tuổi còn nhỏ lại yếu ớt, đối đầu với cường độ cao thể chất không chịu nổi.
Vạn Diệu Chi nhìn như đang bắt nạt trẻ con, dứt khoát bắt nạt đến cùng, lúc này không ra lệnh cho người hầu mang trái cây hay điểm tâm lên, chống cằm xem kịch.
Cơ Linh cũng thở dài theo, chậm rãi nói: "Ta đã tính toán rồi."
"Trong Vạn Phong Tập của ngươi, ít nhất giấu hai mươi Thiên Hạnh Sư, đúng không?"
Ánh mắt người phụ nữ khẽ động, nhưng không trả lời.