Bảo vật này, trong nguyên tác cũng là một thiết kế vô cùng xuất sắc.
Không phải trang sức quý giá, không phải pháp bảo thần bí.
Mà là một tấm thảm trải sàn cũ kỹ mà những người hầu trong nhà hắn vẫn thường xuyên đi qua.
Gia tộc họ Cơ có chiến công hiển hách, những năm trước đã thu hồi lại vùng đất phía nam bị mất cho bệ hạ, được ban thưởng không ngớt.
Nhiều người đã âm thầm quan tâm đến việc nhà họ có bảo vật bí mật nào, thu thập được cổ vật gì, liệu có xin được bí kíp trường sinh bất lão từ vị cao nhân nào đó không, không chỉ giúp cả gia đình thể chất khỏe mạnh mà còn sinh ra một kỳ tài như Cơ Linh.
Không ngờ, thứ đặt ở sảnh phụ, một tấm thảm cũ kỹ mà ai cũng đi qua, mặt sau lại là bản đồ quý giá nhất thiên hạ này.
Ban đầu để làm tấm thảm này, đội đạo cụ đã đi khắp nơi mua mười mấy loại mẫu, từ thảm Ba Tư, thảm kiểu phương Tây đến thảm lông cừu Tây Bắc, băn khoăn nửa ngày mới mời họa sĩ vẽ ra một tấm thảm hình vuông được đặt làm riêng theo phong cách phù hợp với thế giới quan này.
Với họa tiết Bát Bảo cuộn tròn, viền vạn tự bạc, bốn góc thêu dơi may mắn bao góc, dệt bằng nhiều màu sắc tạo nên vẻ đẹp cổ điển.
Sau khi tấm thảm này được làm mẫu thành công, họ lập tức ủy thác nhà máy sản xuất khẩn cấp hơn hai mươi tấm, trải đều trong các cảnh quay nội thất của Cơ gia, mỗi tấm đều trông giống hệt nhau, ghép nối khít khao.
Nhưng chỉ có ba tấm thảm được nhân viên đạo cụ mang ra vẽ bản đồ, đầu tiên dùng bút than cẩn thận phác họa sau đó mời chuyên gia thêu bằng chỉ bạc mạ vàng.
Mặt trước trông bám đầy bụi, nhưng ngay khi lật lại mặt sau, ánh sáng rực rỡ và sự hùng vĩ của bản đồ đều được hiện ra.
Tấm bản đồ này là do hai gia tộc Tiêu và Cơ cùng nhau biên soạn, trong số hàng trăm người của hai gia đình chỉ có hai lão nhân biết bí mật này.
Trên bản đồ, lấy sự phân bố của năm quốc gia, bốn biển và mười hai giang hồ làm cơ sở, ghi chép chi tiết tài sản bí mật của Tiêu gia, hành tung của các Thiên Hạnh Sư thuộc thế giao và phạm vi thế lực của ba đảng.
Đoàn làm phim bỏ các diễn viên chính sang một bên để dành cả một buổi chiều để tranh luận về việc làm thế nào để lật tấm thảm này và quay phim.
Chất lượng chỉ là một khoảnh khắc.
Phải điều chỉnh ánh sáng tốt, sử dụng màu sắc phù hợp, để một tấm thảm bẩn thỉu toát lên vẻ rực rỡ như báu vật sa mạc.
Thậm chí có người đề nghị rắc chút bột vàng lên, để khoảnh khắc lật tấm thảm có cảm giác hạt lấp lánh li ti.
Hai diễn viên chính ban đầu dự kiến trang điểm xong lúc sáu giờ chiều nhưng đến gần tám rưỡi, đạo diễn Bốc vẫn đang quay tấm thảm.
Tô Trầm coi nguyên tác như sách giáo khoa Ngữ văn, cậu cũng đang rảnh rỗi nên liền lấy bút dạ quang tô những chữ không biết trong lời thoại của người khác, rồi ghi chú phiên âm.
Trời đã tối đen, bên kia vẫn chưa có ý định hoàn thành, cuối cùng là phó đạo diễn ra dẫn họ đi làm quen với màn hình xanh trước.
Kỹ thuật màn hình xanh được cho là đã phổ biến ở Châu Âu và Mỹ vào những năm 90, nhiều bộ phim bom tấn Hollywood đều sử dụng hiệu ứng này.
Nhưng thực sự hiệu quả lại là màn hình xanh lam.
So với màu da người, màu xanh lam dễ dàng bổ sung màu sắc nhưng người nước ngoài có mắt xanh quá nhiều, dùng màn xanh lam dễ biến thành phim kinh dị nên mới chuyển sang dùng màn xanh lá có độ bão hòa cao hơn.
Sau khi Nguyên Cẩm rời ngoại ô kinh thành, hai nơi hắn ta sắp đến đều được thiết kế phức tạp trong nguyên tác, quay thực cảnh rất dễ xảy ra sự cố, phải dựa vào máy tính và studio ngoài trời làm hỗ trợ.
Một là Vạn Phong Tập, hai là Quỷ Xà Quật.
Dù là bên ngoài kinh thành, phạm vi thế lực của quyền thần vẫn trải dài khắp Nam Bắc.
Võ có Hồng đảng, Nho có Văn đảng.
Nhưng ngoài Văn võ, còn có một phái thứ ba hỗn tạp.
Phái này quy tụ vô số gian thương, danh sĩ, kẻ đại gian đại ác, đại thiện đại từ đều hội tụ ở đây, điểm chung duy nhất là chữ tài.
Nhìn khắp giang sơn vạn dặm, ai mà chẳng vì miếng cơm manh áo mà nỗ lực cả đời?
Kẻ ác muốn cướp cơm của vạn người, kẻ thiện muốn bố thí cho vạn người một bát cơm trắng, cuối cùng lại va vào nhau.
Nơi họ hội tụ chung chính là nơi giao giới ba nước, Vạn Phong Tập.
Sau khi Thượng Thần khai thiên lập địa, sông biển phân chia lục địa, như liền lại như phân.
Vạn Phong Tập nằm giữa vách đá vạn trượng, phía bắc giáp biển băng, phía nam dựa vách núi dựng đứng, đông tây đều là hang động nhọn hoắt.
Một nơi như vậy, theo lý mà nói phải là đất hoang không người, ngay cả chim sẻ cũng không chịu đậu tổ thế nhưng gần trăm năm nay lại trở thành nơi phồn thịnh nhất.