"Cậu vào đây đi, vào đây nào."
Tô Trầm ngước mắt nhìn anh: "Em sợ làm phiền anh."
Tưởng Lộc theo bản năng đã bắt đầu dỗ dành cậu: "Vào đi mà, tôi không phiền đâu."
Khoan đã, mình phiền mà!
Chuyện gì thế này!
"Em muốn hỏi anh bài toán…" Cậu mếu máo nói: "Thầy giáo giao mà em không làm được, tối nay phải nộp rồi."
Trên đầu Tưởng Lộc từ từ hiện lên một dấu chấm hỏi.
"Cậu vào đi."
Anh gãi gãi đầu, trước tiên cầm một lon Coca bên cạnh nhét vào tay cậu, anh nhất thời có vẻ hơi luống cuống.
"Chờ tôi một chút, tôi mở cửa sổ thông gió cho phòng bớt mùi."
"Ăn gì không? Tôi gọi đồ ăn vặt lên nhé?"
"Không cần ạ." Cậu ngồi ngay ngắn trong phòng khách, nghiêm túc nói: "Cảm ơn anh."
Tưởng Lộc kéo rèm cửa được nửa chừng, vội vàng cất chiếc quần đùi lớn trên thảm, anh nhìn cậu từ xa rồi lại thở dài.
Thôi được rồi, thua cậu rồi.
Tô Trầm ngoan ngoãn nghiêng đầu: "?"
Hợp đồng trước đây đã quy định rõ nghĩa vụ giáo dục của đoàn làm phim, mọi người cũng không dám làm lỡ việc học và thi cử của trẻ nhỏ trong tương lai nên đặc biệt sắp xếp một giáo viên toàn diện xuất thân từ trường danh tiếng, họ cố gắng không chỉ theo kịp các môn học hiện có của lớp tương ứng mà còn phải phấn đấu vươn lên.
Cô giáo trông trẻ trung nhưng thực ra khi dạy học lại rất nghiêm túc và nhạy bén, sánh ngang với nhiều giáo viên cấp cao ở thủ đô.
Bài tập được giao cũng khá hóc búa, dù có tra trên mạng cũng không tìm ra đáp án.
Tô Trầm trải tờ giấy bài tập ra, còn đặc biệt cho Tưởng Lộc xem quá trình tính toán mấy trang phía trước của mình, chứng minh rằng mình thật sự không làm được mới đến tìm anh.
Anh trai học cấp hai ngồi một bên, cầm tờ giấy xem lướt qua.
Mình đã học đến hàm lượng giác rồi, bài tập của học sinh tiểu học có thể khó đến mức nào chứ.
"Viết liên tiếp 2005 số tự nhiên từ 1 đến 2005 để được một số có nhiều chữ số 1234... 2005. Số có nhiều chữ số này chia cho 9 dư bao nhiêu?"
Anh trai học cấp hai nhìn hai giây, tốc độ xoay bút hơi khựng lại.
Tô Trầm nằm một bên, rất mong đợi nhìn anh.
Không được, bây giờ nói không biết làm thì mất mặt quá.
Anh nghĩ: Hay là đánh lạc hướng cậu ấy, tạm thời lên Google tìm kiếm…
Tưởng Lộc ra vẻ viết vài phép tính, rồi bất cần nói: "Cậu cứ xem tivi một lát đi, lát nữa tôi sẽ giảng cho cậu nghe."
Tô Trầm lắc đầu: "Em ở cùng anh."
"…"
Tưởng Lộc thở dài, đẩy bút sang một bên.
"Tôi không làm được, cậu quay lại hỏi giáo viên của cậu đi."
Tô Trầm rất ngoan ngoãn đáp một tiếng: "Em để trống, làm tiếp bài phía sau."
"Ừ."
Cậu viết được một lát, như sợ bị anh đuổi ra ngoài.
"Anh ơi."
"Ừm?"
"Sau này em có thể đến đây làm bài tập không?"
Tô Trầm có chút ranh mãnh nhỏ.
Cậu không hỏi "chiều nay em có thể ở lại đây viết không", cũng không hỏi "lần sau có được không", mà là giăng bẫy để cố gắng giành được quyền lui tới vĩnh viễn.
Tưởng Lộc nheo mắt nhìn cậu, không lập tức đồng ý.
Mặc dù bình thường anh ở trong phòng nghỉ ngơi cũng không có việc gì nhưng anh đã quen tự do một mình rồi.
Tô Trầm tính xong một bài mới dừng lại, nghiêng người nhìn anh nói: "Anh không thấy những căn phòng này đều quá lớn, ở một mình sẽ rất cô đơn sao?"
"Em thường mở tivi, đi tắm cũng nghe thấy tiếng từ xa."
Mặc dù đoàn phim có vài đứa trẻ khác, nhưng chúng tụ tập chơi với nhau, lại có cha mẹ đặc biệt ở lại chăm sóc, dường như cậu không thể hòa nhập được.
So với những người xa lạ đó, cậu lại cảm thấy an toàn hơn khi ở bên Tưởng Lộc.
Tưởng Lộc nói tùy ý rồi đứng dậy đi xem tivi.
"Có việc thì gọi tôi."
"Vâng."
Cứ thế ở lại cả buổi chiều.
Cho đến khi trợ lý đến gõ cửa, Tô Trầm mới dọn dẹp bài tập xong, còn gói ghém hết vụn tẩy trên bàn của anh vào giấy ăn rồi vứt đi, lịch sự như một học sinh ngoan trong sách giáo khoa vậy.
Tưởng Lộc đoán trước được cậu sẽ chào tạm biệt rất nghiêm túc, bèn tạm dừng bộ phim, nghiêng người trên sofa nhìn cậu.
Người kia chỉ thiếu nước cúi chào, vẫy tay nói: "Lát nữa gặp, anh ơi."
"Ừ."
"À đúng rồi." Cậu chớp chớp mắt: "Anh ơi, trong phòng anh không còn tàn thuốc lá nữa rồi kìa."
Tưởng Lộc quay đầu lại tiếp tục xem phim, tùy tiện nói một câu qua loa.
"Quên hút rồi, không quan trọng."
Vốn dĩ cũng không quan trọng.
*
Theo cốt truyện phần một, Nguyên Cẩm theo lời dặn của mẹ, tuyệt đối không lộ ra việc mình thực ra có thể đi lại trước mặt người sống.
Nhưng nhà họ Cơ lại đối xử rất chân thành với cậu, nên đã trực tiếp nói ra bảo vật bí mật chưa từng được công bố.