Đạo diễn Bốc xem xong rất hài lòng, quay đầu dặn dò: "Mọi người vất vả rồi, hôm nay coi như làm mẫu, ngày mai chúng ta tiếp tục!"
"Sớm vậy sao? Ba giờ đã nghỉ rồi, trời ơi."
"Mau dọn đồ đi, về ngủ thôi!"
Tô Trầm nhìn đến ngây người, không kịp lấy lại quyển sổ ghi chép của mình đã vội vàng đuổi theo Tưởng Lộc đang định rời đi.
"Xin chờ một chút!"
Cậu sợ mình không đuổi kịp anh, vươn tay nắm lấy tay áo anh.
Tưởng Lộc vừa rời khỏi vị trí đã trở lại dáng vẻ lêu lổng, miệng không giữ kẽ mấy: "Giờ không chê tôi có mùi thuốc lá nữa à?"
Tô Trầm như bị chạm vào nỗi đau, biện minh: "Em không chê anh, anh đừng hiểu lầm."
"Không sao, đùa thôi mà." Tưởng Lộc mặc cho cậu nắm lấy tay áo mình, khi đi còn cảm thấy mình như một con mèo lớn bị mèo con cắn vào chân: "Muốn hỏi gì, nói đi."
"Vừa nãy — vừa nãy anh làm sao làm được vậy?"
Trong thời gian này, Tô Trầm dần dần công nhận năng lực của mình, cảm thấy mình có lẽ có thể làm tốt một diễn viên nhí.
Nhưng màn trình diễn vừa nãy của Tưởng Lộc lập tức phá vỡ nhiều nhận thức của cậu.
Có người có thể dễ dàng thay thế cậu, thậm chí diễn còn tốt hơn cậu.
Cậu không bộc lộ sự yếu đuối bất an của mình, cố gắng đi vào trạng thái học tập.
"Em muốn học hỏi anh, nhờ anh dạy em."
Cậu cố gắng nói một cách bình tĩnh và chắc chắn nhưng biểu cảm vẫn làm lộ nội tâm.
"Đi thôi, cùng đi tẩy trang." Tưởng Lộc ngáp một cái nói: "Cậu làm rất tốt rồi, học cái gì cũng phải từ từ, tôi cũng không phải ngày đầu tiên đã biết."
Tô Trầm ngẩn người buông tay, không dám làm phiền anh nữa.
Tưởng Lộc đã quen bị cậu kéo, đột nhiên cảm thấy nhẹ đi nhiều, lại dừng bước quay đầu nhìn lại.
Rất lâu sau thở dài một tiếng.
"Cậu sao lại cứng đầu thế chứ."
"Những ngày sau này, cảnh quay bị kẹt, diễn không ra là chuyện thường tình, làm sao có thể lần nào cũng thuận lợi chỉ một lần là qua được."
Tô Trầm cúi đầu đáp một tiếng.
Vừa nhìn là biết giả vờ.
Tưởng Lộc không ngờ cậu lại bướng bỉnh đến vậy, vươn tay túm lấy cổ áo cậu, nửa kéo nửa đẩy đưa người đi về phía trước.
"Cậu còn muốn tự nhốt mình vào phòng tối kiểm điểm à, đi thôi, lúc tẩy trang tôi sẽ kể cho cậu nghe."
Chú cừu non ban đầu còn đang lầm lì dậm chân, giờ mới phấn chấn lên.
"Thật sao?"
Hai người trở lại ghế trang điểm, để mặc chuyên viên trang điểm giúp tẩy keo xịt tóc, Tưởng Lộc thản nhiên mở lời.
"Ông tôi cũng nói rồi, hai đứa mình không cùng một trường phái."
"Để tôi giải thích câu này, cậu trông giống diễn viên phái trải nghiệm, diễn vai nào cũng nhập tâm vào vai đó."
"Tôi là phái phương pháp, diễn vai nào cũng tìm thấy chính mình trong đó."
Tô Trầm nén đau khi tẩy chì kẻ mắt, vô thức dùng móng tay ấn vào lòng bàn tay: "Diễn chính mình sao?"
"Cảnh tối nay, trước hết là phải khóc đúng không?"
Tưởng Lộc xoay ghế, nhìn cậu nói: "Cho nên để khóc, tôi phải nhớ lại lúc bà nội tôi qua đời, tôi đã buồn bã đến thế nào."
"Rồi đồng thời khi khóc, phải giữ vẻ cô độc ngạo mạn."
"Cho nên điều tôi nghĩ là, cùng lúc bà nội tôi qua đời, tôi lại giành được Ảnh đế, phải nén đau thương lên sân khấu nhận giải trong ánh mắt dõi theo của mọi người."
Tô Trầm bắt đầu cảm thấy tim mình nghẹn lại.
Anh đang diễn cái gì vậy!
"Sau đó nữa, là phải cô độc đồng thời còn phải yếu đuối."
Thiếu niên hiển nhiên đã quen với trò chơi ghép hình lớn này, thuận lý thành chương nói: "Cho nên phải thêm một chút yếu đuối, ví dụ như tôi thất bại trong mối tình đầu, vừa bị bạn gái đá, nhưng nếu thể hiện ra thật thì rất mất mặt."
Chuyên viên trang điểm bên cạnh ồ một tiếng: "Tiểu thiếu gia hẹn hò từ lúc nào vậy?"
"Nếu tôi dám hẹn hò thì ông tôi chẳng đánh gãy nửa cái chân tôi sao?"
Tưởng Lộc ho khan hai tiếng, tiếp tục kể: "Sau đó lại thêm một chút không cam lòng, tuyệt vọng, tức giận, vân vân và vân vân."
"Cho nên lúc tôi vừa lên sân khấu, điều tôi nhập vai chính là… bà nội tôi qua đời đồng thời tôi đoạt Ảnh đế phải lên sân khấu nhận giải nhưng mối tình đầu lại đòi chia tay với tôi, nhà còn trúng số năm triệu không ai nói cho tôi biết, đồng thời tôi làm hỏng máy tính ở nhà bị mẹ tôi bắt được và ông tôi quyết định đuổi tôi khỏi đoàn phim."
"… Hiểu chưa?"
Tô Trầm mặt mày nhăn nhó nhìn anh.
Em không muốn hiểu lắm, thật đấy.
Hay là anh cứ tự hiểu đi.
*
Thời tiết nhìn thấy rõ là sắp trở lạnh rồi.
Mùa đông năm nay dường như đến sớm lạ thường, trông chừng cuối tháng mười một là sẽ có tuyết rơi.
Lương Cốc Vân sau khi nói chuyện điện thoại với Tô Trầm, liên tục xác nhận bên đó đã nhận được quần áo mùa đông và tất dày.
Tô Tuấn Phong cũng ngồi cạnh điện thoại lắng nghe, cho đến khi điện thoại tắt thì hai người như đột nhiên cảm thấy trống rỗng điều gì đó, dựa vào ghế sofa nhìn nhau không nói nên lời.