Chương 38

Nguyên Cẩm nửa đêm được đưa vào trúc trạch nhà họ Cơ, một là xem thư tay của người mẹ đã mất, hai là bái lạy mọi người trong nhà Cơ, ba là chuẩn bị phản công dẹp loạn.

Trong mấy cảnh quay cảm xúc thay đổi nhiều biến động dữ dội, rất khó kiểm soát.

Đối với Nguyên Cẩm trong câu chuyện, mọi thứ đều là biến cố mà cậu ta chưa từng lường trước, nỗi buồn và nỗi đau lớn lần lượt ập đến.

Nhưng đối với Tô Trầm ngoài đời, cậu phải diễn cảnh khóc vài lần trong một đêm.

Cảnh bí mật vào trúc trạch rồi thấy đèn hoa rực rỡ bên trong, đoàn làm phim đã quay thành thạo nên chị một lát là quay xong.

Cảnh khóc thì kẹt cả đêm.

Cũng chính vào lúc này, sự nghiêm khắc và đòi hỏi khắt khe của đạo diễn Bốc mới lần đầu tiên thể hiện ra.

"Con không thể khóc quá yếu đuối, cũng không thể khóc quá bi thảm."

"Không thể không khóc, nhưng đồng thời phải thể hiện ra một chút tính cách mạnh mẽ."

"Vừa nãy cảnh quay rất miễn cưỡng, ta đã nói với con rồi, cậu bé đó tuy bệnh tật yếu ớt, nhưng nội tâm cực kỳ tàn nhẫn. Con hãy suy nghĩ kỹ xem, lúc này nhìn thư tay của tiên hoàng hậu là vì điều gì mà rơi nước mắt? Rốt cuộc là đang khóc vì điều gì?"

Tô Trầm trước hai giờ sáng vẫn khóc rất đạt, đến sau ba giờ sáng thì vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, gặp phải câu hỏi triết lý như vậy cậu đã ngây người ra trong chốc lát.

Đạo diễn thở dài: "Vẫn chưa lĩnh ngộ được."

Cậu rất bị đả kích, hít hít mũi nói xin lỗi.

"Hay là mai hẵng quay." Tưởng Lộc nhỏ giọng nói bên cạnh: "Mắt nó sưng hết rồi, lên hình không đẹp đâu."

Lão đạo diễn dành cho anh một ánh nhìn đầy trí tuệ.

Tưởng Lộc giơ hai tay lên đầu hàng: "Ông đừng trừng mắt nhìn cháu nữa, cứ coi như cháu vừa đánh rắm đi."

"Không." Đạo diễn Bốc chỉ vào bối cảnh: "Cháu qua đó, diễn mẫu cho nó xem một cảnh khóc đi."

"Phải khóc ngạo nghễ mà không yếu đuối, bi

thương mà không đau đớn, khóc vừa mãnh liệt vừa đau đớn, đứt ruột đứt gan."

Tô Trầm vẫn đang đắp khăn nóng lên mắt, nghe xong lời này thì cơn buồn ngủ cũng tan biến.

Tưởng Lộc: "…"

Mình nên về khách sạn ngủ sớm hơn mới phải.

Trước đó, Tô Trầm chỉ từng xem cảnh đánh nhau của anh.

Có thể đánh nhau cũng là một bản lĩnh.

Thân thủ phải nhanh nhẹn linh hoạt, lực đạo như những viên ngọc rời ra thu phóng tự nhiên đều nhờ tích lũy nhiều năm.

Cậu cầm khăn nóng co ro một bên, tự biết mình diễn không tốt, lúc này không dám nói thêm lời nào.

Đạo diễn Bốc nhìn thấu tâm tư của cậu, vỗ vai an ủi.

"Con mệt rồi, lát nữa xem xong không cần quay nữa, ngủ một giấc thật ngon để tiêu hóa hết đi."

"Cho con xem Tưởng Lộc diễn, không phải là để con học theo nó, hai đứa không cùng một trường phái, chỉ là xem có thể gợi mở được điều gì không."

Để bạn diễn đóng vai của mình là một điều rất kỳ lạ, giống như bảo cá biến thành chim, bảo chim biến thành cá.

Tô Trầm không nói ra suy nghĩ của mình, lặng lẽ gật đầu.

Tưởng Lộc đã quen diễn Cơ Linh, đột nhiên phải chuyển đổi thân phận thành Nguyên Cẩm nhưng dường như cũng không có quá nhiều trở ngại.

Anh thậm chí không cần đến trang điểm hay đạo cụ để nhập vai, trước khi lên sân khấu chỉ cần vặn vặn cổ lắc lắc vai như sắp đánh nhau, thả lỏng xong là bước vào ống kính.

Lão phu nhân Cơ gia hiểu ý tiếp cảnh, run rẩy đưa huyết thư trong bụng cá cho anh.

"Tiên hoàng hậu… từng ban yến cho Cơ gia, giao lụa thư vào bụng cá."

"Bà ấy từng cứu mạng phu quân đã mất của ta, lại dùng linh đan bảo toàn tính mạng con ta, giờ đây Cơ gia ta dốc sức liều chết phò tá cũng là để báo đáp lòng trung thành và dũng cảm."

Tưởng Lộc quỳ trên đất, chậm rãi nhận lấy di bút cuối cùng của mẫu thân.

Động tác của anh rất chậm, như thể đang mở lại cuộc đời mình, từng tấc một trải ra tấm lụa thư dính máu.

Chỉ nhìn bóng lưng cô độc thẳng tắp của anh, đã thấy một nỗi u sầu, tuyệt vọng không nói nên lời.

Một giọt lệ đột nhiên rơi trên nét chữ tinh xảo.

Tiếp theo là một giọt nữa.

"Điện hạ." Cơ tướng quân bên cạnh cũng cảm động, cố nén cảm xúc khuyên nhủ: "Xin đừng đau buồn."

"Tiêu gia mưu tính mười năm, không chỉ vì bảo toàn ngài."

"Mà còn để rửa sạch oan khuất, một lần nữa phục hồi thế lực."

Tưởng Lộc không nhìn ông ta, ngẩn ngơ dùng ngón tay vuốt ve từng hàng chữ mẹ để lại.

Cứ như đang chạm vào gương mặt bà.

Anh kiêu ngạo đến mức không chịu thừa nhận hiện thực đau khổ như vậy nhưng lại bị nét chữ của mẹ đánh thức những cảm xúc yếu ớt còn sót lại.

Cứ thế mím môi im lặng, khóc mà như không khóc, rất lâu sau mới bật cười.

Nhưng ngay khoảnh khắc anh ngẩng đầu muốn nói, một hàng lệ đã kìm nén bấy lâu bất ngờ tuôn rơi, lập tức phơi bày nhiều bí mật trong lòng anh.

"CẮT!"