Chương 37

"Triều! Dương!"

"Ấy ấy ấy, biết rồi."

Tô Trầm qua điện thoại nghe cậu bạn rôm rả kể chuyện lớn nhỏ ở nhà và trường mà vừa hoài niệm vừa thất vọng.

Đã lâu lắm rồi cậu không bị bố mẹ mắng.

Cậu cũng không được gặp giáo viên, gặp bạn bè hay đi đu quay một lát.

Cuộc sống mới như bị tách biệt vào một thế giới song song khác, ăn mặc với đi lại đều bắt đầu hoàn toàn khác biệt so với bạn bè cùng trang lứa.

Thương Triều Dương nói chuyện cả nửa ngày, được thỏa mãn ham muốn tâm sự cực độ, một hơi uống hết nửa lon nước ngọt cuối cùng mới nhớ ra phải quan tâm bạn thân.

"Còn cậu thì sao? Cậu ổn không? Không lẽ bị bệnh nằm viện rồi à?"

"Không." Tô Trầm thở dài: "Chắc phải nửa năm nữa cậu mới biết chuyện gì xảy ra."

Nghe nói đoạn giới thiệu sẽ được cắt dựng trước, để tiện cho việc quảng cáo và thu hút đầu tư.

Đến lúc đó dù cậu muốn giấu, mọi người chắc cũng biết cậu đi đóng phim rồi.

"Vậy cậu có vui không? Có chán không? Có bạn mới không?"

"Bạn bè?"

Phản ứng đầu tiên của Tô Trầm là gã anh trai hư đó, vẻ mặt rất do dự.

Cậu sinh ra là một đứa trẻ ngoan ngoãn, từ nhỏ đã là học sinh giỏi trong mắt bố mẹ và giáo viên, nói chuyện trong lớp cũng cảm thấy có chút tội lỗi.

Nhưng Tưởng Lộc thì hoàn toàn ngược lại.

Đúng như người khác nói, Tưởng Lộc có một chút "khí chất giang hồ" là do từ nhỏ đã theo đoàn làm phim mà ra.

Anh hầu như không ở trường được bao lâu, từ khi còn nằm trong nôi đã bắt đầu lên hình rồi diễn cho đến tận bây giờ.

Cha thân phận bí ẩn, mẹ say mê học thuật, chỉ có một người ông chăm sóc, nuôi nấng anh trưởng thành.

Vì vậy, anh tỏ ra từng trải, lão luyện, thậm chí có chút tinh ranh của kẻ lăn lộn trong đám đông, và cái vẻ bất cần do thiếu sự giáo dưỡng tinh tế.

Tô Trầm không hiểu nhiều lắm, nhưng cảm thấy nếu nói không có một người bạn mới nào thì không phải, cậu vẫn đáp lại một tiếng.

"Kết bạn với một anh trai lớn, mười bốn mười lăm tuổi, anh ấy đánh nhau giỏi lắm."

"Oa, ngầu quá." Thương Triều Dương nghe rất ao ước: "Mười lăm tuổi chắc phải học cấp ba rồi nhỉ! Còn gì nữa không!"

"Tớ hơi sợ anh ấy." Tô Trầm nhỏ giọng nói: "Tớ thấy anh ấy đã cao mét bảy rồi, vài năm nữa chắc chắn phải mét tám mấy."

"Tên đó tuy hay hút thuốc, miệng rất độc, nhưng… lòng không xấu, luôn bảo vệ tớ."

"Vậy thì tốt quá rồi." Thương Triều Dương nghe rất xúc động: "Thông thường, gặp loại đại ca này phải nói ngọt một chút, gọi thêm mấy tiếng anh ơi!"

"Giống như bạn của tớ hồi lớp sáu, cơ bản đều là cái đuôi của mấy anh cấp hai bảo làm gì thì làm đấy, còn chủ động giúp đỡ mang vác đồ đạc, như vậy người ta mới chịu bao bọc!"

Trong mười lăm phút tiếp theo, cậu được nhồi nhét rất nhiều kiến thức xã hội nhỏ nhặt một cách khó hiểu.

Cho đến khi Tưởng Lộc đến gõ cửa.

"Tỉnh chưa, lát nữa lên cảnh rồi."

Điện thoại vẫn bật, không biết có phải là chưa cúp máy không.

"Ồ ồ, đến đây!"

Tô Trầm lớn tiếng đáp, nhỏ giọng nói: "Tớ cúp máy nhé, lần sau nói chuyện."

"Được rồi, tạm biệt!"

Khi mở cửa ra lần nữa, cậu cười rạng rỡ: "Anh ơi em xong ngay đây, anh đi trước đi!"

Tưởng Lộc nhìn cậu chăm chú vài giây.

"Cậu cười nhìn giả trân quá."

Tô Trầm: "…"

Cánh cửa sầm một tiếng đóng lại.

Tôi ghét anh ấy!

*

Gần đây liên tục quay cảnh đêm, điều này có liên quan rất lớn đến cốt truyện.

Mặc dù triều đình luôn thiết lập các Trảo Hạnh Phủ ở các địa phương, hàng năm đăng ký những người định mệnh vào sổ sách theo vị trí hào quang nhưng các danh sách liên quan chỉ tồn tại trên danh nghĩa.

Những người dám tùy tiện thể hiện dị năng cho người khác thấy hoặc là được nâng lên vị trí cao để tận dụng hết khả năng, từ đó vinh hoa phú quý, hoặc là bị tính toán đến không còn một chút gì, nhà tan cửa nát.

Những người có chút đầu óc cuối cùng đều thay đổi diện mạo, đổi lại tên tuổi và thân phận, sống một cuộc sống kín tiếng và cẩn thận.

Sự tồn tại của Trảo Hạnh Phủ một nửa là để chiêu dụ mua chuộc, một nửa là để giám sát quanh năm.

Hai bên đề phòng lẫn nhau, người đời cũng giữ kín như bưng.

Không ai ngờ rằng, nhà họ Cơ, ngay cạnh thiên tử lại có một bà cố cũng là người có thiên phú.

Khi Nguyên Cẩm được đưa vào trúc trạch của Cơ gia, Cơ gia thực sự đã dọn dẹp sạch sẽ từ trong ra ngoài từ nhiều năm trước, chỉ còn lại vẻ ngoài.

Năm đời già trẻ, gia sản ruộng đất, sách vở binh khí từ lâu đã từng thứ một được di chuyển vào một trong vạn cây trúc tím này, dù quân truy đuổi có lục soát kiểm tra kỹ lưỡng đến đâu cũng không tìm ra nửa điểm sơ hở.

Đoàn làm phim khi mua miếng đất lớn này trong khu phim trường đã tốn không ít thời gian vào việc xây dựng phủ trạch và cung điện.

Trên tivi, hai người loáng một cái biến mất trong rừng trúc nhưng thực chất là tiếp tục quay phim ở một cảnh khác ngay sát rừng trúc.