Bên cạnh vây quanh một đám người, sớm đã không dám trả lời "đạo diễn ơi tre vốn dĩ màu này rồi ông còn muốn sao nữa" mà thay vào đó lấy ra một loạt bình sơn xịt.
"Chúng tôi sẽ tô màu theo, tím hơn hay xanh hơn?"
"Phải trong suốt, phải mướt mát, phải có cảm giác dính sương, hiểu không?" Lão đạo diễn Bốc như đang dạy học, bẻ một cành tre cho họ xem để so sánh: "Tre già có vẻ xanh biếc của tre già, tre non có vẻ xanh ngọc của tre non, cảnh đẹp rồi mới làm người đẹp hơn, trước tiên hãy bỏ hết những cây khô héo đi."
Mọi người đồng thanh đáp lời, phân công nhau cùng bận rộn.
Các chuyên viên trang điểm đúng giờ đến làm tóc và phụ kiện tóc cho các diễn viên, trước tiên làm xong cho Tưởng Lộc rồi để anh đi tập luyện các cảnh đánh khác.
Tưởng Lộc chạy được nửa đường, bị ông ruột tóm lấy vai.
"Lông mày cháu làm sao thế?"
Thiếu niên trước mặt lão già đã học được cách ngoan ngoãn rồi, lúc này không nói gì, giả vờ ngây ngốc để tránh rắc rối là được.
Chuyên viên trang điểm ghé lại nhìn một cái: "Cậu ấy không phải vẫn vậy sao?"
"Đuôi lông mày không đủ nhọn, không đủ vểnh." Lão Bốc xem đến phía sau có chút chê bai: "Sao cảm giác mềm mại như sữa vậy, vẽ cho đẹp trai lên đi."
Chuyên viên trang điểm cố gắng nín cười.
"Ông ơi! Cậu ấy mới mười bốn tuổi, còn chưa phát triển hết mà!"
Tưởng Lộc lộ ra vẻ mặt bị xúc phạm.
"Tôi không hề mềm mại! Tôi một chút cũng
không mềm mại!"
Tô Trầm ngồi ở phim trường nửa tiếng, chán đến mức chơi rắn săn mồi cũng phá đảo, bèn đi dạo xung quanh, vừa hay gặp nhân viên đạo cụ đang thử cung tên.
Mọi người nhìn thấy cậu đều cười gọi một tiếng Điện hạ, cậu gật đầu vì cuối cùng cũng quen với cách gọi này.
"Lát nữa đến đây xem diễn, cảnh đẹp lắm!"
"Được, cháu sẽ mang ghế đến~"
*
Đêm khuya thanh vắng, quạ ngủ trăng lặn, bỗng có tiếng chó săn đuổi sủa, tiếng vó ngựa dồn dập.
Ba cỗ xe ngựa dưới sự yểm trợ của đông đảo người ngựa không ngừng tăng tốc, quân truy đuổi phía sau nhìn thấy khoảng cách sắp bị rút ngắn.
"Đứng lại! Đừng phí sức nữa!"
"Dám chạy nữa sẽ gϊếŧ tại chỗ, nghe lệnh còn có đường sống!"
"Cơ Phong Sơn, ngươi dám làm kẻ phản nghịch!"
Lại một tiếng huýt sáo chói tai vang lên, bất ngờ có người dùng dao cắt đứt dây kéo sau xe ngựa, khiến vài khúc gỗ tròn từ nóc xe lăn xuống, cản đường quân truy đuổi.
Trong hỗn loạn, ba cỗ xe chia nhau đi, sắp biến mất trong màn đêm rừng trúc!
"Mặc kệ đi, bắn tên, gϊếŧ không tha tại chỗ!"
"Bắn…"
Trong khoảnh khắc, vạn mũi tên cùng lúc bay ra, như cơn gió đêm cuồng loạn, xuyên qua rừng cây!
Trận truy sát lớn đến mức, làm cho mục đồng cưỡi trâu ngủ say trong rừng trúc giật mình tỉnh giấc, lấy nón che kín mình.
Kèm theo tiếng nổ lách tách như pháo hoa, cả ba cỗ xe ngựa đều trúng nhiều mũi tên, kẻ truy đuổi vẫn bám riết không buông, quyết đẩy người ta vào đường cùng.
Vị tướng dẫn đầu hô lớn một tiếng, giọng cao chấn động.
"Cơ Phong Sơn, ngươi điên rồi sao, một kẻ tàn phế có gì tốt mà bảo vệ!"
"Nếu ngươi tự tay kết liễu hắn, Hồng đại nhân sẽ bảo đảm cho ngươi thăng quan tiến chức, tổng lại còn sung sướиɠ hơn bây giờ!"
Hắn vừa nói xong, cổ họng bất ngờ bị một sợi dây bạc trong rừng cây chặt đứt trong chớp mắt đầu rơi xuống đất!
Quân truy đuổi hai bên còn chưa kịp phản ứng thì ngựa đã lần lượt kêu thảm thiết ngã xuống đất, từng cái đầu người rụng lộp bộp!
"Dừng lại, mau dừng lại!"
"Nhìn rõ đi, trong rừng này có dây treo!"
"Mẹ kiếp, chúng ta bị phục kích rồi!"
Trong chốc lát, khắp nơi đều là tiếng giật cương ngựa và tiếng kêu kinh hãi, ba cỗ xe ngựa đã không biết đi đâu nhưng vẫn có vài người lật người xuống ngựa cố chấp truy sát để lãnh thưởng.
Giữa lúc đó, gió bỗng nổi lên mang theo tiếng cười trong trẻo của một thiếu niên vang vọng.
"Hồng lão gia đã hứa hẹn cho các ngươi lợi lộc gì, nói cho ta nghe đi?"
Mọi người cầm dao ngẩng đầu, dưới ánh trăng thấy một thiếu niên mặc áo mãng bào bước đến trên những cành tre.
Chính là Cơ thiếu gia năm xưa từng theo hầu thánh thượng, tám tuổi đã săn hổ trở về!
Nhà họ Cơ đúng là điên rồi, liều cả tính mạng của cả gia tộc để bảo vệ cái tên thái tử phế đó, rốt cuộc bọn họ mưu đồ gì?
Chỉ thấy dáng người đó cao ráo, nụ cười tùy tiện, đầu ngón chân chỉ khẽ chạm vào cành tre, liền nhẹ nhàng đáp xuống trên sợi dây bạc dính máu.
"Bây giờ muốn bảo toàn mạng sống, vẫn còn kịp."
Khi Cơ Linh mở miệng lần nữa, thanh cong đao trong tay từ từ tuốt vỏ, khiến một loạt người biến sắc vì sợ hãi.
Giọng nói của hắn lạnh lẽo trầm thấp, mang theo sự kiên định đã được rèn luyện hàng trăm ngàn lần trên chiến trường.
Có người vừa nhìn rõ là hắn, liền sợ hãi quay đầu bỏ chạy, không còn quan tâm đến sống chết của người khác.
Có người lại như gặp ma, giơ đèn soi chiếu, vừa hay chiếu sáng nụ cười rạng rỡ của thiếu niên.
Điềm nhiên khát máu, nhưng lại có một vẻ ngây thơ.