"Trên thân ngựa cũng bôi một chút, nào tiểu điện hạ của tôi tránh ra một chút."
"Màu máu này cũ quá rồi, phải là máu mới, đỏ hơn nữa!"
Tô Trầm nghe lời tránh ra vài bước, đột nhiên hỏi: "Có thể quay cảnh hoa rơi xuống không?"
Đạo diễn Bốc quay người nói: "Tôi không nghe rõ, cái gì?"
"Trong nguyên tác, có một hoàng tử vừa mới sinh ra không lâu đã bị gϊếŧ vào ngày này." Cậu hỏi: "Hoa có thể rơi vào tay cháu không?"
"Thêm vào! Hậu kỳ nhớ bổ sung một nét, hoa rơi vào tay cậu ấy rồi héo úa thành tro bụi bay đi!"
"Đạo cụ viên đến bổ sung nụ hoa, các bộ phận chuẩn bị, mười phút nữa khai máy!"
"ACTION!"
Trong cung náo nhiệt vô cùng, so với đó hồ Thái Dịch vắng lặng như tờ, dường như đã bước vào mùa đông lạnh giá.
Thái tử bị phế ngồi trên xe lăn, áo choàng lông cáo đã cũ kỹ nhạt màu.
Cậu nhìn xa xăm mặt hồ yên ả ngồi tĩnh lặng dưới gốc Mặc Bạch Lê Hoa, bóng lưng cô độc u ám.
Một nụ hoa non trắng muốt bất chợt rơi xuống, xoay tròn trong lòng bàn tay cậu rồi lập tức chuyển thành màu mực đen.
Nguyên Cẩm chợt tỉnh táo lại, nhìn thấy nụ hoa héo úa mà vai hơi run rẩy.
"Ninh Tắc, xảy ra chuyện rồi." Cậu lạnh giọng nói: "Đẩy ta ra ngoài."
Cung nữ buồn ngủ gật gù mơ màng nói: "Hôm nay là đại tiệc Vạn Thọ mà, Điện hạ, Điện hạ chúng ta bây giờ đi đâu?"
Từ xa có ánh lửa bùng lên, đột nhiên có cung nữ kinh hãi hét lớn.
"Cháy rồi! Mau đến cứu! Triều Hoa Cung cháy rồi!"
Cung nữ đang đứng bên cạnh cậu giật mình, vội vàng tiến lên định đẩy cậu đi, nhưng lại bị Nguyên Cẩm lật tay đè lên mu bàn tay cô.
"Không đúng." Nguyên Cẩm gắng sức chống đỡ cơ thể nhìn về các hướng khác nhau, giọng nói lộ rõ vẻ sợ hãi: "Còn có tiếng tên bắn."
Là cung biến.
Có người đã không thể chờ đợi được nữa.
"Nô tì đưa ngài ra ngoài." Ninh Tắc hoảng loạn sắp khóc: "Nhất định có cách, nô tì sẽ đưa ngài ra ngoài ngay lập tức."
Cô vừa vội vàng đẩy được cậu vài bước, đã có tiếng vó ngựa phi nhanh đến.
"Không kịp nữa rồi."
Mười ngón tay Nguyên Cẩm nắm chặt mép ghế, khớp ngón tay dùng sức đến trắng bóc, nghiến răng nói: "Cô mau đi đi, không cần lo cho ta."
"Điện hạ!"
Có chiến mã dính máu phi nhanh đến, mùi tanh như gỉ sắt theo bụi bay tới.
Cơ Phong Sơn mạnh mẽ ghì cương ngựa, máu trên mặt vẫn chưa khô.
"Đi." Lão tướng quân nói nhanh: "Bệ hạ ra lệnh huynh đệ tương tàn, nơi đây không thể ở lại!"
Ông vươn tay vớt một cái đã nhấc vị thái tử bị phế lên ngựa, thủ hạ phía sau nhanh chóng thu lấy xe lăn.
"Cơ tướng quân, ông muốn bỏ mặc cả nhà họ Cơ sao?" Nguyên Cẩm đột nhiên ấn chặt dây cương của ông, vẻ mặt yếu ớt mà cao ngạo: "Hồng đảng và Văn đảng đang hỗn chiến, ông vốn có thể đứng ngoài cuộc!"
"Một kẻ phế nhân như ta, ông không bảo vệ được đâu!"
Cơ Phong Sơn giơ tay mạnh mẽ quất vào dây cương ngựa, giơ tay thổi một tiếng huýt sáo chói tai.
Tiếng kêu dài như chim ưng vang vọng khắp các cung, cảnh vật xung quanh cùng lúc lùi nhanh.
"Tiên hoàng hậu trước khi băng hà đã gửi mật thư giấu trong bụng cá, ủy thác ngài cho Cơ gia."
"Có chuyện gì đợi chúng ta thoát ra ngoài rồi nói!"
Ông vung mạnh áo choàng, giấu vị thái tử bị phế vào trong áo, thuộc hạ phía sau cũng tháo dỡ xe gỗ chất lên sau ngựa, phi thật nhanh băng qua cửa Đông Tam.
"Phàm kẻ nào cản đường, gϊếŧ không tha!"
"Vâng!"
"Vâng!"
"CẮT!"
Đạo diễn Bốc và biên kịch Văn cùng nở nụ cười mãn nguyện.
"Được rồi, mọi người hãy nghỉ ngơi để chuẩn bị cho cảnh quay tối nay"
*
Tô Trầm quay lại chỗ nghỉ muốn tìm ba mẹ nhưng hai người vì tính bảo mật của bộ phim đã phải rời đi trước.