Chương 32

"Là thế này." Vị tiền bối vỗ vai cậu, rộng lượng nói: "Một cảnh quay qua một lần đương nhiên là tốt, nhưng một cảnh quay tốt không nhất thiết phải qua một lần."

"Chúng ta khi thử nhiều cách diễn khác nhau sẽ tăng thêm nhiều khả năng cho bộ phim này."

Ông quay đầu nhìn đạo diễn Bốc, đã có một bộ ý tưởng riêng: "Vừa nãy cảm giác không đủ căng thẳng, bầu không khí thiếu chút gì đó."

Biên kịch Văn ôm cuốn sổ vẽ vẽ vời vời, liếc mắt nói: "Thêm hiệu ứng khói lửa vào, ví dụ như các vị đốt cháy Đông Các rồi mới qua đây, phối hợp với tiếng hét cầu cứu của diễn viên quần chúng chẳng hạn?"

"Đúng đúng đúng, như vậy tình huống sẽ cấp bách hơn." Hứa Thụy Bình suy nghĩ: "Chúng ta hay là cứ cướp cậu ấy lên ngựa rồi quay, diễn tả sự vội vã hơn một chút?"

"Hoặc là ông trực tiếp bế cậu ấy đi, người phía sau mang xe lăn đi là được."

Đạo diễn Bốc vẫy tay nhờ chuyên gia huấn luyện ngựa đến bàn bạc thiết kế động tác, phó đạo diễn bên cạnh lập tức theo đó sắp xếp thêm cảnh cho diễn viên quần chúng.

Biên kịch Văn viết vẽ vài nét, đưa kịch bản cho Tô Trầm xem: "Lời thoại ở đây đã sửa vài chỗ, con ghi nhớ nhé, chuẩn bị quay cảnh thứ hai."

Tô Trầm hít thở sâu, bất ngờ nhưng không còn sợ hãi nữa: "Vâng."

"Phấn son! Ánh sáng! Tất cả chuẩn bị!"

"Action!"

"Triều Hoa Cung cháy rồi!" Có người hét lên chói tai: "Có người không, cháy rồi!"

Tiếng ồn ào hỗn loạn từ phía đông vọng lại, như có hàng chục người chạy tán loạn, giống như những người tị nạn hoảng sợ bất ngờ gặp loạn tiễn.

Thái tử bị phế tỉnh giấc từ giấc ngủ nông, một tay nắm chặt tay vịn xe lăn gắng sức chống đỡ cơ thể cố gắng nhìn rõ tình hình.

"Xảy ra chuyện gì rồi?"

Cung nữ bên cạnh sợ hãi không biết làm sao: "Hôm nay không phải là đại tiệc Vạn Thọ sao, Điện hạ, Điện hạ chúng ta bây giờ đi đâu?"

Tiếng vó ngựa đã phi nhanh đến, cuốn theo vô số bụi đất.

"Không kịp nữa rồi." Nguyên Cẩm lạnh giọng nói: "Bọn họ đã đến rồi."

Chẳng lẽ là cung biến.

Có người đã không thể chờ đợi được nữa sao?

Kèm theo tiếng tướng quân ghì cương, chiến mã giương vó hí dài một tiếng, vững vàng dừng lại trước mặt họ.

Hoá ra là Cơ Phong Sơn, Cơ tướng quân.

Nguyên Cẩm đã dự liệu vô số khả năng, duy chỉ không ngờ lại là ông ta, thấy lão nhân gia mà sắc mặt cậu hơi tái đi, tay cũng run rẩy.

"Ông đốt Triều Hoa Cung?!"

"Bệ hạ ra lệnh cho các ngươi tự tương tàn, đi theo ta."

Cơ Phong Sơn cúi người vớt một cái đã nhấc cậu lên, thuộc hạ phía sau nhanh chóng mang xe lăn đi, ba người giật roi ngựa phóng đi.

Nguyên Cẩm không chút phản kháng, trên lưng ngựa hoảng loạn nhìn lại, thấy cung đình hỗn loạn khói lửa ngút trời.

"Ông không muốn sống nữa sao?" Cậu hít sâu khống chế cảm xúc: "Cơ tướng quân, một khi Cơ gia đã chọn phe…"

"Tiên Hoàng hậu đã để lại mật thư giấu trong bụng cá, trước khi lâm chung nhờ lão thần bảo vệ người."

"Nhưng mà…"

"Có chuyện gì ra khỏi cung rồi nói, không trốn thoát được là người sẽ mất mạng đấy!"

Cơ Phong Sơn gắt gao nói: "Ra khỏi cửa Đông Tam, gặp kẻ nào cản đường thì gϊếŧ thẳng tay!"

"Vâng!"

"Vâng!"

"CẮT!"

Tuấn mã nghe tiếng dừng lại, như một diễn viên được huấn luyện bài bản.

Các trợ lý giúp đỡ hai người xuống ngựa, đứng bên cạnh đưa nước, khăn lau mồ hôi.

Chuyên viên trang điểm nhanh chóng tiến lên, giúp dặm phấn chỉnh trang.

"Tốt hơn rồi chứ?"

"Cảm giác đó đã có rồi." Đạo diễn già nhìn về phía biên kịch chính: "Chị Văn nghĩ sao?"

Văn Trường Cầm vẫn đang xem lại đoạn phát lại trên màn hình giám sát, ra hiệu bảo ông đợi.

Phó đạo diễn ở bên cạnh cũng góp ý: "Tiểu thái tử trong tay có nên cầm cái chén trà gì đó không?"

Đạo diễn Bốc nheo mắt nhìn ông.

"Để thể hiện sự kinh ngạc, choang một cái rơi vỡ chén…" Phó đạo diễn càng nói giọng càng nhỏ, biết mình đã đưa ra một ý tồi: "Cứ coi như tôi chưa nói gì, ông cứ tiếp tục đi."

Tô Trầm vội vàng uống một ngụm nước, lúc này dường như tai thính mắt sáng, tập trung tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Cậu cuối cùng cũng hiểu ý nghĩa của việc "viết văn" mà tiền bối Niên đã nói trước đó.

Cùng một đoạn văn, cùng một tình tiết, cũng có thể có nhiều cách diễn giải khác nhau về cảm xúc và sắc thái.

Không phải diễn đúng chuẩn là tốt, cũng không phải diễn một lần là tốt.

Đây là một sự sáng tạo mà tất cả mọi người cùng tham gia thể hiện!

Các đạo diễn thì thầm vài câu, biên kịch Văn vừa hay xem xong màn hình giám sát, nhanh chóng bước đến: "Thiết kế phục trang đâu, tạt chút máu lên người tướng quân, trông như vừa gϊếŧ người xong mà đến."

"Có ngay!"

"Cả trên mặt nữa." Hứa Thụy Bình nghiêng người ra hiệu vị trí: "Nào, tạt vào đây, nhớ là bắn từ dưới lên, ngựa của tôi cao lắm đấy."