Tưởng Lộc hôm nay không có cảnh quay, rất đồng cảm quay đầu nhìn Tô Trầm.
"Đến lượt cậu rồi, đi trang điểm đi."
Tô Trầm vẫn còn sợ sân khấu, cố gắng nín khóc, mạnh mẽ gật đầu đứng dậy.
Anh thấy cậu sợ đến mức này, hiếm khi nổi lòng trắc ẩn, an ủi: "Quay ba năm lần không đạt cũng là chuyện thường thôi, ông tôi vốn tính tình nóng nảy, lát nữa ông ấy có nổi giận thì cậu đừng để bụng nhé."
Tô Tuấn Phong ở bên cạnh đã dỗ dành nửa ngày, lúc này đã dùng ánh mắt cầu cứu.
Anh ơi! Im miệng đi!
Tô Trầm cố nhịn đến đỏ cả mặt, cậu trước đây biểu diễn văn nghệ đứng trước đám đông cũng sợ sân khấu, hôm nay phải quay cảnh đầu tiên, tạm thời sợ đến lòng bàn tay cũng ngứa ran.
Cố lên, cố lên, mình mười tuổi rồi, mình rất kiên cường, mình kiên cường!
Tưởng Lộc dường như nhớ ra điều gì đó, thở dài thườn thượt.
"Năm đó có lần tôi đóng cảnh đông người quên lời, mặt ông ấy đen sì, cứ như muốn gϊếŧ tôi vậy."
Không nhịn được nữa rồi!
Cậu òa một tiếng khóc nức nở.
"Huhuhu con sợ quá…"
Tô Tuấn Phong: "… Cảm ơn cậu nhé."
Tưởng Lộc: "?" Anh gãi đầu: "Tôi nghĩ mình khá giỏi an ủi người khác mà…"
*
Nửa tiếng sau, chuyên viên trang điểm vừa dỗ vừa đẩy vị phế thái tử trên xe lăn ra.
Cậu vốn có nước da trắng, thậm chí không cần đánh phấn nhiều, vẻ ngoài rất ăn ảnh.
Tô Tuấn Phong đã mượn máy quay từ trước, vừa dỗ vừa cho con trai xem ống kính này không hề đáng sợ như dỗ mèo làm quen với kìm cắt móng vậy.
"Con xem mẹ thường chụp ảnh cho con, có khác gì cái này đâu?"
"Con chụp ảnh bao giờ cũng không sợ hãi cả, đúng không?"
Tô Trầm mất một lúc để bình tĩnh lại, nhìn mình hoàn toàn khác trong gương, đưa tay sờ mái tóc dài buông xuống.
Cảm giác thật chân thật.
Cậu hai tay vịn chặt xe lăn, tĩnh lặng ngồi dưới gốc Mặc Bạch Lê Hoa bên hồ, xa xa gật đầu chào.
Cháu đã sẵn sàng rồi, bắt đầu đi.
"Action!"
"Điện hạ…"
Từ xa có tuấn mã phi nhanh đến, cuốn theo bụi đất như vệt khói.
Nguyên Cẩm vốn tựa vào cây lê ngắm hồ Thái Dịch, đã lâu không được gọi tên, giờ phút này còn không chắc tiếng gọi kia có phải hướng về mình không.
Ở đây sao lại cho phép ngựa tùy tiện phi nhanh như vậy, vị đại nhân nào không muốn sống nữa vậy?
Cung nữ hoảng sợ quỳ xuống, bỏ lại cậu đang hơi khó khăn chống đỡ thân thể nhìn về phía người tới.
Hoá ra là lão tướng quân Cơ Phong Sơn.
"Bệ hạ đột nhiên ban lệnh gϊếŧ chóc, cho phép các người tự tương tàn, sự việc khẩn cấp không nên chậm trễ, mau theo ta ra khỏi cung!"
Cơ Phong Sơn giật mạnh dây cương, thủ hạ bên cạnh nhanh chóng lật người, một người ôm cậu, một người ôm xe lăn, tốc độ nhanh đến mức không để lại bất kỳ kẽ hở nào.
Nguyên Cẩm yếu ớt bệnh tật, khi được ôm lên, thân thể cậu rũ xuống như không có xương, lập tức nghiến răng nói: "Cơ đại nhân, ông không muốn sống nữa sao?"
"Ông lẽ nào muốn bảo vệ ta?"
Một tay cậu chống trên lưng ngựa, không hề có ý niệm bỏ trốn.
"Hồng đảng ngang ngược muốn lập Ngũ hoàng tử, Văn đảng thanh cao ủng hộ Bát hoàng tử, bây giờ ông cố sức bảo vệ ta, là muốn đối đầu với tất cả bọn họ sao?"
"Bây giờ thả ta xuống coi như không có chuyện gì xảy ra, ông vẫn có thể bảo toàn tính mạng cả nhà họ Cơ!"
Lúc này chính là thời điểm sinh tử, Nguyên Cẩm nói vừa gấp vừa nhanh, ý tuyệt vọng ai oán lộ rõ không chút che giấu.
"Sau khi mẫu gia ta suy tàn, ta chỉ muốn thoi thóp cho đến khi bệnh chết, không muốn liên lụy thêm bất cứ ai."
Cơ Phong Sơn nhìn cậu chằm chằm, hít sâu một hơi nói: "Khi Tiên hoàng hậu bệnh nặng qua đời, từng tu sửa một mật thư giấu trong bụng cá đưa vào Cơ gia."
Đồng tử Nguyên Cẩm co rút lại, ngón tay theo bản năng nắm chặt dây cương: "Ông nói gì…"
"Đi mau, có gì trên đường nói sau."
Lão tướng quân dùng sức mạnh ấn cậu xuống yên ngựa, giơ roi giận dữ gầm lên: "Phi!"
"CUT!"
Đạo diễn Bốc dùng loa hô ra hiệu một tiếng: "Tốt, mọi người nghỉ một lát rồi quay lại một lần nữa."
Tô Trầm được Hứa Thụy Bình bế xuống ngựa, có chút bất an.
"Ổn không ạ?"
Hứa Thụy Bình mượn lon bia lạnh do trợ lý đưa tới, một tay giữ bộ râu giả nhấp một ngụm, còn khá ngạc nhiên: "Đây là lần đầu tiên cháu diễn à?"
"Vâng."
"Rất tốt đấy chứ, cảm xúc vừa đủ vừa đúng chỗ, mà những lời thoại gấp gáp vừa nãy cũng nói rất rõ ràng."
"Nhưng mà…" Tô Trầm tưởng mình đã làm sai điều gì đó: "Tại sao lại phải quay lại một lần nữa ạ?"
Đạo diễn Bốc cầm kịch bản đến đối thoại với họ, thấy cậu hơi căng thẳng: "Sao vậy, diễn tốt lắm mà?"
Hứa Thụy Bình cười ha hả: "Nó tưởng quay lại là vì quay không tốt."