Chương 30

Tô Trầm nhìn mà nghẹt thở, quay đầu nhỏ giọng nói: "Em tưởng trong kịch bản ban rượu là bưng đến cho họ uống!"

"Như vậy thì đâu còn kịch tính nữa." Tưởng Lộc khẽ kéo cậu, nhẹ giọng nói: "Cậu nhìn đạo diễn và biên kịch kìa."

Mấy người ở xa đều mặt mày đầy vẻ bất ngờ mừng rỡ, gật đầu lia lịa.

"Những người như tiền bối Đàm, nhập vai chỉ trong một giây, từ khi vào nghề đã được công nhận là thiên tài. Ông ấy đã diễn cả đời, diễn người tốt kẻ xấu gì cũng ra dáng, một khuôn mặt như thể có thể biến thành bất cứ ai."

Tô Trầm đột nhiên hít một hơi thật sâu, ngón tay nắm chặt.

Cậu nhìn Hứa Thụy Bình đang quỳ ở hàng thứ hai, sau đó mới cảm thấy căng thẳng.

Nếu cảnh này quay thuận lợi, rất nhanh sẽ đến cảnh thứ hai, cảnh đối diễn giữa cậu và ông Hứa.

Rõ ràng trước đó đã tập luyện rất nhiều lần, lời thoại thuộc làu làu, thậm chí còn đối thoại với bố mẹ mấy lần, cũng đã đi đến hiện trường để làm quen vị trí…

Nhưng giờ cậu đang hoảng loạn vô cùng, sợ rằng mình sẽ không nói được lời nào trước ống kính, bị đạo diễn đuổi ra ngay tại chỗ.

Tưởng Lộc thì không cảm nhận được nội tâm hoảng loạn của đứa trẻ có vẻ mặt bình tĩnh nào đó, anh đang say sưa xem diễn, thỉnh thoảng còn kéo tóc dài của cậu.

"Tóc cậu làm đẹp đấy, không thấy đường viền tóc giả đâu cả."

Tô Trầm đã tưởng tượng đến cảnh cả nhà lang thang trên phố Chử Thiên ăn xin, khi nhìn lại Tưởng Lộc thì mắt đã đỏ hoe, vai cũng hơi run.

Thiếu niên chớp mắt, đoán rất đúng.

"Cậu sợ sân khấu à?"

Tô Trầm miễn cưỡng gật đầu.

"Trông vẻ mặt muốn khóc thế kia, không cần đoán cũng biết." Tưởng Lộc ngáp một cái: "Bây giờ cậu còn chạy đi đâu được nữa, cứ coi như xếp hàng tiêm thuốc, thoáng cái là xong."

Vốn dĩ lời này có thể an ủi cậu, nhưng người kia lại càng giật mình.

"Đúng vậy." Tô Tuấn Phong ở bên cạnh, cố gắng cười nói: "Mạch máu của thằng bé quá nhỏ, y tá thường xuyên không tiêm được, có khi mu bàn tay sưng mấy cục rồi mà vẫn chưa khỏi."

Anh không nhắc đến tiêm thì có lẽ cậu có lẽ còn không sợ…

Tưởng Lộc đưa tay lên miệng làm động tác kéo khóa: "Tôi im lặng."

Bên kia, tiền bối Đàm Ni lại một lần nữa quay người, tự mình uống cạn một chén rượu.

"Truyền."

Nhiều đại thần nối tiếp ngẩng đầu, tưởng rằng ông ta lại nhân hứng ban thưởng nhiều thứ, ai nấy đều mong được rượu tạt đầy mặt.

Giọng thái giám cực kỳ lanh lảnh, cao giọng tuyên bố: "Từ giờ khắc này, tất cả con cháu của Trẫm, phàm là kẻ nào gϊếŧ chết huynh đệ đồng tộc để sống sót, sẽ được tấn phong làm Tân Hoàng."

Lời vừa dứt, tín hiệu đèn phía trên đột nhiên chuyển đỏ, tất cả tiếng tơ tiếng trúc trong đình trước sân ngoài đều im bặt, thế giới chìm vào một khoảng lặng chết chóc.

Hoàn toàn không ai có thể ngờ ông ta lại đột nhiên ban chiếu chỉ như vậy trong tiệc mừng thọ, kinh ngạc đến mức câm nín tại chỗ, liên tục dập đầu cầu xin ông ta rút lại chiếu chỉ.

"Bệ hạ, vạn vạn lần không được!"

"Vì sao người lại muốn huynh đệ tương tàn, điều này cả về tình lẫn lý đều trái với luân thường đạo lý, vạn vạn lần không được!"

"Bệ hạ…"

"Im miệng." Hi Duyên Đế thờ ơ nói: "Các ngươi cho rằng, sau khi Trẫm chết sẽ không có loạn tranh giành ngôi vị sao?"

Ông ta dường như đã say, lại dường như lộ ra đôi mắt trong veo.

"Thay vì đợi trẫm xuống mồ rồi mới để các ngươi xem trò cười, chi bằng lúc còn sống cứ xem cho sướиɠ mắt."

"Ý chỉ của hoàng đế đã ban ra, tuyệt đối không thay đổi."

Mọi người nghe xong đều kinh hoàng tột độ, như thể đang chứng kiến một địa ngục trần gian.

Những năm gần đây tuy có tranh giành đảng phái ngấm ngầm, nhưng đều là đấu đá riêng tư, mượn cớ các chính sự để lung lạc đối phương, chứ đâu có tàn bạo đến mức tự tương tàn ngay tại triều đình.

Dù đôi khi có chuyện ám sát, hạ độc, nhưng cũng bị người đời khinh bỉ, mọi người luôn đề phòng nghiêm ngặt, ít ai thành công.

Bây giờ sao lại, sao lại như vậy?

Thấy cả triều đình im lặng như tờ, không ai nhúc nhích, lão hoàng đế tóc bạc cười một tiếng, rút thanh kiếm dài từ tay thị vệ, từ từ tuốt vỏ.

"Trẫm tự tay ra tay?"

Lập tức có người đứng dậy vội vã chạy ra ngoài, hình như là đi báo tin.

Nhiều người hơn nữa theo động tĩnh này chợt bừng tỉnh, tranh nhau xông đến bảo vệ các hoàng tử mà mình trung thành.

Mau đi báo tin, mau đi cứu người!!

Hoàng thượng là thật lòng đó, không đưa người thoát khỏi hoàng cung này thì sẽ muộn mất thôi!

"Cắt!"

Đạo diễn Bốc qua màn hình giám sát dùng loa gọi một tiếng: "Rất tốt, đạt rồi."

"Dọn dẹp hiện trường, chuẩn bị quay cảnh tiếp theo."

Tổng đầu bếp của căn tin đã đợi nửa ngày bên cạnh, vội vàng chỉ huy người dọn đồ.

"Ê ê ê mau cho cá sục oxy vào, tối còn trông chờ ăn cá tươi sống đấy!"

"Bên kia mấy con heo sữa có ai dắt đi không, nhanh lên không thấy nó ị đầy ra bốc mùi hôi thối rồi à!"