"Từ khi Cơ Linh bị buộc phải chọn Nguyên Cẩm, Nguyên Cẩm là vị hoàng đế duy nhất mà anh ta trung thành."
"Có lẽ đối với thiên hạ, ba mươi mấy vị hoàng tử bỏ trốn là ba mươi mấy vị hoàng đế tiềm năng có thể lên ngôi."
"Nhưng Cơ Linh có và chỉ có một lựa chọn duy nhất, chính là Nguyên Cẩm."
"Đây chính là vai trò thần tử trong mối quan hệ quân — thần."
Tô Trầm không thể tránh được ánh mắt của anh, vô thức siết chặt tay vịn ghế, trông vừa yếu đuối vừa quật cường.
"Anh em?"
Cậu trông nhỏ bé như vậy, nhưng vẫn lạnh lùng hỏi lại, khoảnh khắc này cứ như thể chính là
Nguyên Cẩm.
"Lúc Cơ Linh dùng kim châm cứu thăm dò huyệt đạo, lúc suýt bị Long Ngư mua chuộc, lúc dùng dao kề vào cổ, vậy mà vẫn còn nhớ đến tình anh em sao?"
"Vậy nên…" Tưởng Lộc nới lỏng khoảng cách, trong chớp mắt đã thoát vai, bình thản nói: "Mối quan hệ này rất phức tạp."
"Ngay cả khi muốn diễn tốt, cậu cũng phải nghiền ngẫm và trải nghiệm rất nhiều lần, trước ống kính dốc hết sức để tái hiện."
Tô Trầm vẫn chưa thoát khỏi cảm xúc đó, mắc kẹt trong xe lăn không nói một lời.
"Cậu biết không, lúc đó để giành được vai diễn này, chỉ riêng việc đánh nhau với chỉ đạo võ thuật thôi, tôi đã luyện tập năm sáu tháng."
"Cuối cùng có mười ứng viên, tôi đã học thuộc tất cả lời thoại, thử vai bốn lần, cuối cùng ông tôi mới chọn tôi."
"Nhưng cách ông ấy chọn cậu, chỉ đơn giản là nhìn một cái."
Tô Trầm không ngờ anh lại đột nhiên nhắc đến chuyện này, theo phản xạ nói: "Nhưng lúc đó có người nói…"
"Có người nói vai diễn này đã được chọn trước cho tôi, tôi biết."
Tưởng Lộc cười một cách mỉa mai, rồi càng ngang tàng hơn, xoa đầu cậu, làm mái tóc mềm mại trở nên rối bời.
"Bây giờ đã thấy thương tôi hơn chưa?"
"Ông tôi đối với người nhà còn hung dữ hơn người ngoài, nếu ông ấy tốt bụng như vậy, thì tôi phải thắp hương cầu khấn rồi."
"Cho nên, tôi sẽ diễn thật tốt, Hoàng đế bệ hạ."
Tô Trầm lờ mờ cảm thấy anh chàng này đang dỗ dành mình.
Cậu hừ một tiếng, không rõ mình vừa nổi cáu chuyện gì.
*
Điều bất ngờ là, vị diễn viên gạo cội thứ ba, cũng là người đóng vai Lão Thừa tướng, Hứa Thụy Bình, đã tạm thời hủy buổi phỏng vấn của Tô Trầm.
"Tôi cảm thấy khó nói, phải diễn rồi mới nói được."
Tô Trầm không dám hỏi thêm, qua điện thoại nói một tiếng cảm ơn, tối hôm đó gửi email bản tổng hợp bài tập đã chuẩn bị cho đạo diễn.
Bốc Nguyện cho điểm B+, coi như không có công cũng không có lỗi.
Cậu có chút thất vọng, nhưng nhất thời chưa nghĩ ra còn có thể cải thiện ở đâu.
Đồng thời, nhiều giáo viên đã lên lịch trình, sắp xếp cụ thể cho tất cả các diễn viên chính.
Ngoài Tô Trầm và Tưởng Lộc, đoàn phim còn có năm diễn viên chưa thành niên, lớn nhất là mười bảy, nhỏ nhất là sáu tuổi, bốn người trong số họ đều đảm nhận các vai hoàng tử ở các độ tuổi khác nhau.
"Lớp nghi lễ hoàng gia, lớp đài từ, lớp hình thể và lớp võ thuật cơ bản, mỗi ngày từ thứ Hai đến thứ Sáu đều có hai tiết, thứ Bảy và Chủ Nhật nghỉ ngơi."
* Trong lĩnh vực diễn xuất, "đài từ" là kỹ thuật diễn viên sử dụng giọng nói, cách phát âm và nhả chữ để thể hiện cảm xúc và truyền đạt thông điệp của nhân vật một cách hiệu quả. Không chỉ trong diễn xuất, đài từ còn quan trọng đối với người dẫn chương trình, người nói trước công chúng, giúp họ trở nên thu hút và gây ấn tượng.
Chủ nhiệm giáo vụ sắp xếp bảng biểu cho các diễn viên trong phòng học: "Những lớp này người lớn và trẻ em cùng học, lớp hình thể sẽ có giáo viên chuyên biệt hướng dẫn các bạn."
Ánh mắt cô dừng lại trên người Tưởng Lộc vài giây: "Lớp võ thuật cơ bản em không cần học, thời gian tự do sắp xếp."
Tô Trầm cầm cây bút bi cố gắng ghi lại từng lời cô nói, Tưởng Lộc cách hai cái bàn lười biếng giơ tay: "Chuyện này không phải là hư cấu sao?"
"Vậy nên nghi lễ hoàng gia chúng tôi tham khảo đặc điểm của nhiều triều đại như Minh, Đường, kết hợp với nguyên tác để điều chỉnh, tất cả các diễn viên phải có nhận thức và thể hiện thống nhất."
"…"
"Ngoài ra, tất cả các diễn viên chưa thành niên đều có lớp học văn hóa riêng một kèm một, và luyện tập thêm lớp đài từ."
Hình ảnh trên màn chiếu chuyển sang một trang mới, hiển thị mặt bên của tòa nhà.
"Người chưa thành niên ra vào khách sạn đều phải chấm công với trợ lý sinh hoạt của mình, đến tòa nhà dạy học tạm thời còn phải chấm công lại lần nữa, để xác nhận có mặt và an toàn."
"Bài kiểm tra nhỏ đầu tiên sẽ diễn ra sau mười ngày, những người không đạt có thể sẽ bị đạo diễn nói chuyện riêng, hoặc… trực tiếp rời đi."
Các thành viên đoàn làm phim đã lần lượt tề tựu đông đủ, các khóa huấn luyện liên quan cũng được triển khai, khiến nơi đây trong chốc lát trông giống như một trại huấn luyện tập trung của sinh viên nghệ thuật.
Đạo diễn Bốc vốn dĩ rất nghiêm khắc và cầu kỳ, một là không cho phép diễn viên đóng nhiều phim cùng lúc, hai là không cho phép diễn viên lơ là.
Trước đây còn có tin đồn ông nổi giận ngay tại chỗ, đuổi nghệ sĩ nổi tiếng ra khỏi phim trường, trong mắt một số nghệ sĩ thế hệ mới, tên của ông gần như đồng nghĩa với ác quỷ.