Mười tuổi, cậu ta được Cơ Linh dẫn đi trốn chạy khắp nơi.
Mười một tuổi, cậu ta trở thành mục tiêu dễ dàng nhất để dụ dỗ nhiều hoàng tử theo dấu đến, rồi bất ngờ quay lại gϊếŧ chết tất cả.
Mười hai tuổi, cậu ta mặc long bào bước lên đan bệ, trở thành vị hoàng đế đầu tiên trên khắp thiên hạ bị tước bỏ chữ tự nhưng vẫn nắm quyền và lên ngôi.
Tô Trầm có tính cách ôn hòa, ổn định, chưa từng gặp một nhân vật tàn nhẫn như Nguyên Cẩm ngoài đời.
Cậu không lập tức đi phỏng vấn các diễn viên khác, một mình ngồi trong khách sạn lật sách đọc thêm hai ngày, xem lại tất cả các tình tiết.
Vị phế thái tử trong từng dòng chữ, giờ đây vẫn còn rất xa vời với cậu.
Người đầu tiên được phỏng vấn là Lương Cốc Vân, vừa đi thăm quan bối cảnh trở về.
"Nguyên Cẩm ư?"
Lương Cốc Vân suy nghĩ một lát, với tư cách là một độc giả, bà nói: "Phản ứng đầu tiên của mẹ là... cậu ấy rất đáng thương."
"Cậu ấy đã làm rất nhiều chuyện tàn bạo, nhưng không phải tất cả đều xuất phát từ bản tâm."
"Huống hồ, những người và sự việc đã mang lại đau khổ cho cậu ấy quá nhiều, ngay từ đầu Nguyên Cẩm đã không có lựa chọn nào khác."
"Bao nhiêu lời nói dối và ảo ảnh cần phải chịu đựng... bị buộc phải ngồi xe lăn mặc cho người ta định đoạt, haizzz."
Khi bà nói đến đây, Tô Trầm vẫn chưa ghi xong dòng chữ đầu tiên.
"Con định viết hết xuống à?" Lương Cốc Vân hơi ngạc nhiên: "Ghi chép tại chỗ làm gì nhanh thế được, mẹ giúp con đi tìm trợ lý xin cái bút ghi âm nhé, con đợi chút."
Bà rời khỏi căn hộ, không lâu sau liền cầm bút ghi âm trở về, nhanh chóng dạy Tô Trầm cách sử dụng.
Tô Trầm ghi âm lại lần nữa, vừa nghe ghi âm vừa ghi từng chút một vào sổ, hàng mi đen nhánh cụp xuống, trông như một chú cừu nhỏ ngoan ngoãn.
Lương Cốc Vân nằm bò trên bàn nhìn con trai, hồi lâu thở dài.
"Thật ra, mẹ cũng không ngờ con lại được chọn đóng vai cậu ấy."
"Con quá lương thiện, nói chuyện luôn rất ôn hòa, từ khi học mẫu giáo đã rất được mọi người yêu quý, là một em bé ngoan."
Mặc dù người đang ngồi trước mặt là con trai ruột của mình, nhưng bà không khỏi nghĩ, nếu thực sự theo tính cách ngoan ngoãn và lương thiện của Trầm Trầm, trong nguyên tác chắc… không sống quá nổi hai chương.
Tô Trầm vừa nghe ghi âm vừa viết từng dòng, dần dần tìm được nhịp điệu của việc đặt câu hỏi và ghi chép. Cậu bất chợt ngẩng đầu lên, thấy mẹ mình đang nhìn mình với vẻ mặt rất thương cảm.
"?"
"Không có gì, không có gì đâu, tiếp theo con sẽ đi phỏng vấn ai?"
"Có tổng cộng ba người." Tô Trầm lấy ra sổ điện thoại của đoàn làm phim, lật đến những cái tên đã được khoanh tròn: "Anh Tưởng Lộc, Niên Trì, Hứa Thụy Bình."
Lương Cốc Vân nghe xong giật mình: "Hứa Thụy Bình cũng đóng sao? Còn có Niên Trì nữa?"
Cô cầm lấy cuốn sổ điện thoại trên tay đứa bé, xem qua danh sách những người hiện đã nhận phòng khách sạn, xem đến cuối không khỏi hít mấy hơi thật sâu.
Trời ơi, các ông lớn trong làng điện ảnh đều đến hết rồi.
Nhiều tiền bối lớn như vậy lại làm vai phụ cho con mình… Dàn diễn viên này quá xa hoa rồi!!
Mặc dù nguyên tác vốn đã nổi tiếng khỏi nói, được dịch sang nhiều thứ tiếng ở các nước châu Á và bán chạy khắp nơi, không ít diễn viên trẻ hạng một, hai, ba đều đã nhận lời mời tham gia.
Thế nhưng trong danh sách này… lại có không ít diễn viên gạo cội có mặt, những ngôi sao hot nhất hiện nay khi đứng trước mặt họ cũng phải cung kính nhỏ tiếng mà nói chuyện.
Tô Trầm đã thu dọn giấy bút sẵn sàng lên đường, thấy mẹ vẫn đứng nguyên tại chỗ với vẻ mặt kinh ngạc, cậu rụt rè kéo vạt áo bà.
"Con biết không…" Lương Cốc Vân hít sâu một hơi nói: "Mẹ vốn rất lo lắng cho con."
"Con một mình lớn lên trong đoàn phim, phải học rất nhiều kiến thức ngoài sách vở, mẹ vừa sợ con không học được, lại sợ con học hư."
"Nhưng mà… nếu có nhiều tiền bối lớn như vậy ở bên cạnh con, mỗi năm đều dạy con cách diễn xuất, cách sống."
"Tương lai con, nhất định sẽ trở thành một người rất rất phi thường."
Tô Trầm không ngờ bà lại nói quá lên như vậy, nửa tin nửa ngờ hỏi: "Họ giỏi lắm ạ?"
"Cái tên này." Lương Cốc Vân đưa cuốn danh sách đến trước mặt cậu, ngồi xổm bên cạnh giải thích: "Bà lão này, mẹ là từ nhỏ xem bà ấy đóng vai Hoàng hậu, Hoàng thái hậu mà lớn lên đó."
"Còn chú này, chú ấy đã giành bốn năm lần giải Ảnh đế, hồi trẻ rất nhiều cô gái đều nhất quyết không lấy ai khác ngoài chú ấy, vừa nghe tin chú ấy kết hôn, có người còn buồn đến mức muốn nhảy sông."
"Ông cụ này, hồi trẻ ông ấy đẹp trai chết người, dì Lộ Lộ của con năm xưa học cấp ba, cả phòng đều dán đầy poster của ông ấy đó."
Lương Cốc Vân lần lượt giới thiệu cho cậu nghe, khiến cậu trở lên mơ hồ.
"Mẹ quen hết ạ??"
Nghe thế này, không phải họ giỏi hơn, mà là mẹ giỏi hơn mới đúng chứ.
Lương Cốc Vân lộ ra vẻ mặt "con vẫn chưa hiểu", trịnh trọng nói: "Hứa với mẹ, sau này trong đoàn phim nếu gặp bất kỳ ông bà nào không quen, bất kể vai trò của họ lớn hay nhỏ, con cũng phải tuyệt đối lễ phép, khiêm tốn, biết chưa?"
"… Con vốn dĩ đã rất lễ phép rồi mà mẹ."
"Phải lễ phép hơn nữa! Con hiểu ý mẹ mà!"
Lương Cốc Vân dù có kiềm chế đến đâu, khi nhìn thấy danh sách này cũng không thể kìm nén được cảm xúc, quay đầu gọi điện cho chồng.