Chương 17

Giữa khu A và khu B còn có một chặng đường xe chạy kéo dài gần mười lăm phút, phải đi qua những rừng thông xanh tươi rậm rạp, tiến thẳng trên con đường dài màu trắng ngà, cuối cùng mới có thể khám phá nơi tận cùng.

Nơi đây giống như một căn cứ bí mật, được giấu kín ở vùng ngoại ô hoang vắng của một thành phố hẻo lánh, một bí mật thận trọng không ai hay biết.

Tô Trầm bám vào lan can xe tham quan nhìn ra ngoài, chăm chú ngắm nhìn đàn chim bay lượn trên bầu trời.

Điều đầu tiên đập vào mắt là vài nhà kho cao gần sáu tầng.

Mặc dù nơi đây hẻo lánh, nhưng dòng người qua lại không ngớt. Có kỹ sư đang kiểm tra dự án với bảng báo cáo, có đội diễn viên quần chúng đang tập võ, xa xa có thể thấy những bức tường cung điện sừng sững, nhưng không thể nhìn thấy phong cảnh bí ẩn bên trong.

Khi Lương Cốc Vân nhìn thấy dấu ấn của đoàn làm phim Trùng Quang Dạ, như thể vô số ký ức chợt ùa về, cả người bà như bước vào trong cuốn sách.

"Đây là…"

"Là trường quay tương lai, khu vực được xây dựng riêng cho "Trùng Quang Dạ"."

Thư ký mỉm cười, nghiêng người ra hiệu: "Chúng ta sẽ bắt đầu tham quan từ nhà kho trước nhé?"

Chỉ riêng căn phòng lớn màu nâu đất đã khiến con người trở nên vô cùng nhỏ bé.

Nhưng cho đến khi bước sâu vào bên trong, những ngọn đèn sáng theo bước chân lần lượt bật lên, mọi câu chuyện dường như mới thực sự bắt đầu.

Tầng một là tất cả các phòng thiết kế trang phục, phòng trưng bày, phòng may vá và phòng trình diễn.

Hàng ngàn bản phác thảo được ghim trên các tấm bảng trượt để đội ngũ sáng tạo tiện kiểm tra và điều chỉnh bất cứ lúc nào. Hơn hai mươi đường ray treo đầy cung phục, áo giáp, thường phục và váy áo. Hàng trăm bộ quần áo được treo để ủi và thêu vá, lặng lẽ chờ đợi bữa tiệc thị giác sắp tới.

Dây chuyền ngọc trai, nhẫn, hoa tai, ngọc bội, trâm cài đầu... trên bức tường kính được chia thành các ô treo đầy vô số trang sức lấp lánh, mỗi món đều được tái hiện nguyên bản từ tiểu thuyết, do người chuyên nghiệp tự tay chế tác.

Tầng hai dùng để đặt tất cả các đạo cụ.

Bộ da thú và sừng hươu dùng để treo trong cung điện, quạt lụa và đàn tre trên tường của nhã quán, tỳ bà ngọc đỏ mà yêu phi cầm.

Ngai vàng của hoàng đế, tháp xông hương vàng, bình phong gỗ đàn hương, từ đôi đũa ngà voi nhỏ nhất đến chiếc đồng hồ treo tường bằng đồng khổng lồ, và rất nhiều thứ khác đang được gấp rút chế tác.

Ông lão đeo kính tỉ mỉ dát vàng và vẽ màu cho tượng Phật, trên máy công cụ có công nhân đang nhanh chóng cắt tấm sắt.

Câu chuyện phẳng lặng trên giấy sẽ được lấp đầy và dệt nên từ vạn vật nơi đây, biến thành hiện thực lay động lòng người nhất.

Tầng ba, tầng bốn, tầng năm…

Nơi đây giống như một bảo tàng vạn vật không được thế gian chú ý, mọi thứ đều vừa hoành tráng vừa nhỏ bé.

Mãi đến tầng sáu, thư ký mới dẫn họ ra khỏi nhà kho, đứng trên sân thượng lộng gió.

Nơi đây đã ở độ cao hai mươi bảy mét, đủ để phóng tầm mắt bao quát toàn bộ phong cảnh.

Lăng tẩm cung điện dát vàng mở rộng như đôi cánh từ phía bắc trung tâm, mái ngói và phố dài đều được phục dựng nguyên vẹn từng câu chữ trong sách.

Hồ nước, cầu bay, thảo nguyên, bệ thờ…

Hàng trăm, hàng ngàn tâm huyết hội tụ nơi đây, chờ đợi một đại lễ sắp khai mạc.

"Cậu thấy không?"

Tưởng Lộc đứng bên cạnh Tô Trầm, nhẹ giọng cất lời.

"Tất cả, đều chỉ chờ cậu."

Cây cỏ xanh tươi, cung điện lầu gác, cho đến mỗi người ở đây, bao gồm cả anh, vẫn luôn đợi cậu.

Đợi cậu xuất hiện, bận rộn chuẩn bị cho cậu không ngừng nghỉ, cứ thế cho đến tận hôm nay.

Không ai có thể từ chối lời mời như vậy.

Cho đến khi lên chuyến bay trở về, hai vợ chồng vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi sự choáng ngợp đó.

Trước khi đến đây, họ vẫn luôn có chút lo lắng và kháng cự ngấm ngầm.

Vốn dĩ cuộc đời yên bình trôi qua, kỳ vọng vào con cái cũng chỉ là bình an và hạnh phúc, nào ngờ lại gặp phải lựa chọn như ngày hôm nay?

Tô Trầm mấy đêm liền không ngủ ngon, về đến khách sạn vẫn luôn xem đi xem lại rất nhiều bức ảnh mẹ chụp, ôm cuốn tiểu thuyết nguyên tác dày cộp đọc không ngừng.

Lúc đến Chử Thiên, cậu không nhìn thấy cảnh máy bay cất cánh. Khi quay về, cậu vốn đã hạ quyết tâm, còn cố ý chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nhưng rồi chờ đợi mãi vẫn gục đầu vào vai mẹ ngủ thϊếp đi. Trong mơ dường như cậu vẫn đang đi loanh quanh trong phim trường, hơi thở đều đặn và sâu lắng.

Sau khi xác định con đã ngủ, Lương Cốc Vân nhìn sang chồng, trong lòng biết hợp đồng này nhất định phải ký rồi.

Cơ hội mà hàng ngàn người thèm khát, cả đời có lẽ chỉ gặp được một lần.

"Làm sao đây?" Cô khẽ hỏi: "Ai sẽ đi cùng nó?"

"Anh có thể nghỉ việc." Tô Tuấn Phong suy nghĩ: "Anh đã tìm hiểu rồi, bên Chử Thiên cũng thiếu kỹ sư, chỉ là toàn những việc vụn vặt thôi."

"Thật sao?" Lương Cốc Vân lắc đầu mạnh: "Hộ khẩu thủ đô chúng ta không cần nữa sao?"