Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thị Đế Mười Lăm Tuổi

Chương 14

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bây giờ không phải lúc cắm cúi nghe nhạc đâu!

Khẽ ho một tiếng Tưởng Lộc không phản ứng, ho hai tiếng vẫn không phản ứng, đến tiếng thứ ba thì Tô Tuấn Phong cười gượng giải vây.

"Chào cháu, đây là cháu trai của đạo diễn Bốc phải không? Trông khoảng mười lăm mười sáu tuổi rồi à?"

"Mới mười bốn thôi ạ." Phó giám chế vội tiếp lời: "Cậu ấy từ nhỏ đã theo gia đình chạy theo các đoàn làm phim, có chút phong thái giang hồ, thực ra là một đứa trẻ rất tốt và cá tính, anh đừng để ý nhé."

Có lẽ cũng ngửi thấy mùi thuốc lá, Phó giám chế cố ý làm dịu không khí, liên tục kể tên vài tác phẩm điện ảnh truyền hình nổi tiếng.

"Mấy bộ này chắc anh cũng từng nghe qua rồi, cậu ấy đều đóng trong đó, có thể nói là từ nhỏ đã được đạo diễn Bốc dạy dỗ."

Tô Tuấn Phong vừa nhìn đã thấy cậu học sinh cấp hai này rất quen mặt, mãi một lúc mới phản ứng lại: "Ồ ồ, cậu ấy là…"

"Dù toàn đóng vai phụ, gần đây mới bắt đầu đóng nam thứ, nhưng đứa trẻ này rất linh hoạt, trông có vẻ hơi ngang tàng, nhưng một khi vào phim trường, đóng gì ra nấy, bắt chước đủ mọi loại người đều y như đúc." Phó giám chế cười khen ngợi, một khi đã khen thì không dừng lại được: "Đôi khi trong một bộ phim đóng mấy vai liền, thay đổi trang điểm là khí chất cũng thay đổi theo, mọi người đều không nhận ra!"

Tưởng Lộc từ khi lên máy bay chỉ đeo tai nghe giả vờ, anh ta không giỏi đối phó với trẻ con, Tô Trầm lại được sắp xếp ngồi cạnh anh ta, anh ta cảm thấy không quen.

Mãi đến khi nghe thấy một tràng lời khen này, vẻ mặt thiếu niên mới có chút không giữ được, quay mặt sang một bên lầm bầm: "Cũng tạm thôi, bình thường."

Tô Tuấn Phong khi học đại học từng đá bóng vài năm, ông nhìn cánh tay và chân của mình, rồi nhìn Tưởng Lộc, quay đầu nhìn phó giám chế trêu chọc: "Trông có vẻ tập luyện rồi, ra dáng võ sĩ đấy."

"Đúng thế chứ! Bốn năm tuổi đã có thầy từ Phật Sơn đến dạy rồi." Phó giám chế giơ tay múa may như phi đao mấy cái: "Cậu ấy ấy à, phi thân vượt tường đó."

Ba Tô nghe xong tò mò: "Đứa trẻ này nếu đánh bại tôi mất bao lâu?"

Lương Cốc Vân ho sặc sụa một tiếng.

Tưởng Lộc hiếm khi nghe thấy câu hỏi táo bạo như vậy, giơ tay làm dấu năm.

"Ồ! Năm phút thôi à, giỏi thật!"

"Năm người. Cùng lúc."

"… À ha ha ha ha."

Mấy người lớn ban đầu đã bàn bạc từ rất lâu, nghĩ rằng hai đứa trẻ nhỏ tuổi có thể nói chuyện với nhau, thuận tiện thúc đẩy hợp tác thành công.

Trong kế hoạch lý tưởng của đạo diễn Bốc, tốt nhất là trước khi xuống máy bay hai đứa trẻ này đã thắt chặt tình bạn đến mức không còn gì để nói, tốt nhất là ăn trưa xong ký hợp đồng ngay tại chỗ.

Ai ngờ hai đứa này chẳng đứa nào chủ động bắt chuyện với đứa nào, khi khoảng cách không xa không gần thì còn nói vài câu, vừa sắp xếp ngồi cạnh nhau là im bặt.

Thư ký đạo diễn sợ mất việc vì chuyện này, lại không dám thúc giục Tưởng Lộc, nơm nớp lo sợ tiếp tục cố gắng làm tốt vai trò hướng dẫn viên, suốt đường đi nụ cười không dám ngớt.

Tô Trầm suốt đường biểu cảm nhàn nhạt, không phản ứng với máy bay, không phản ứng với khách sạn năm sao, gói quà chào mừng trong phòng cũng chưa bóc ra.

Xong rồi, xong rồi.

Đứa trẻ mà đạo diễn coi trọng nhất có khi không ký được hợp đồng.

Sắp có chuyện rồi, sắp có chuyện rồi!

Trong lúc nghỉ trưa, thư ký trợ lý và phó giám chế nhân lúc Tưởng Lộc ra ngoài hút thuốc, vây anh ta lại.

"Tổ tông! Cậu giúp đỡ đi mà!"

"Cậu biết ông cậu coi trọng chuyện này đến mức nào chứ, ông ấy đang đàm phán hợp đồng hàng tỷ bạc nên không thể đi được, cậu phải giúp đỡ anh em chứ!"

"Lộc ca! Em gọi anh là anh rồi đó, anh nói chuyện tử tế với thằng bé đi, nói gì đó hay hay dỗ nó cười một chút đi, thuốc lá lát nữa hẵng hút!"

Tưởng Lộc vốn dĩ không có cái tật này, chính là thời niên thiếu ham ngủ bị ông kéo đi quay phim đêm suốt ngày, dần dần mới bắt đầu hút thuốc.

Thiếu niên trầm lặng hơn bình thường rất nhiều, đợi đám người kia nói hết lời hay ý đẹp rồi, mới bóc điếu thuốc lắc đầu.

"Để thằng bé đó tự chọn."

Khi anh ta ngẩng mắt lên, giọng nói không hề nghi ngờ.

"Vào nghề hay không, ở lại đây hay không, để thằng bé tự xem, tự chọn."

"Tôi không muốn nói gì cả."

Thư ký ôm ngực ngả vào tường, quay đầu nhìn trợ lý nói: "Lát nữa lão gia Bốc mà gϊếŧ chúng ta, chúng ta cùng nắm tay đi đường Hoàng Tuyền."

Người sau đã có vẻ mặt hy sinh oanh liệt: "Chị em tốt đời đời kiếp kiếp cùng đi, làm quỷ cũng làm quỷ vui vẻ!"

Phó giám chế không biết nên ở lại hay chạy, rất lâu sau mới đưa tay ra, áp lực lớn đến tột cùng: "Cho tôi một điếu, tôi hút xong sẽ cùng họ đi tham quan phim trường Thiên Dương."

"Hôm nay hình như đoàn phim bên cạnh đang quay phim cung đình, có mấy trường quay cần giấy thông hành tạm thời, đã chuẩn bị sẵn hết rồi chứ?"
« Chương TrướcChương Tiếp »